Chương 6

Đến khi cha y mất, y thủ tang ba năm không dự khoa cử, sau lại thi thêm một lượt nữa, kết quả... lại bị khiêng về lần nữa. Tới nước ấy thì ai cũng hiểu, thiên tài cái nỗi gì, chẳng qua là mấy lời tâng bốc hão huyền. Đến đồng sinh cũng chẳng đỗ, còn viện cớ rằng thân thể ốm yếu.

Giờ thì mẹ y cũng quy tiên, Vệ Văn Khang lại phải thủ tang ba năm. Mọi người trong thôn nhìn y cũng chỉ còn sự thờ ơ và chế giễu. Nhưng dù sao... mặt mũi y cũng đẹp quá mức, trong thôn có không ít cô nương và ca nhi ngấm ngầm để ý. Vương bà mối hôm nay e là cũng đi làm mối cho y.

Nghĩ tới chuyện vị "công tử ngạo mạn" kia giờ phải nhờ bà mối kiếm đường sống, Liễu Thiên Kiêu lập tức nổi hứng, hỏi: "Vương thẩm tìm nhà nào cho y thế? Vào ở rể à?"

Vương bà mối bĩu môi, ra chiều khinh thường: "Người ta là Vệ đại thiếu gia, còn kén cá chọn canh lắm, ta đâu dám nói chuyện làm rể. Là nữ nhi nhà trưởng thôn đấy, của hồi môn đầy đặn không ai sánh nổi. Vậy mà y còn không ưng, ngươi nói xem có tức chết không?"

Nữ nhi trưởng thôn, là Điềm Tỷ Nhi? Lại còn là người mà đến chó trong thôn cũng chẳng dám trêu chọc ấy hả? Trong bảng "những người khó gả nhất thôn", nếu Liễu Thiên Kiêu đứng trong ba hạng đầu, thì Điềm Tỷ Nhi chắc chắn ngồi vững ngôi quán quân.

Có ba lý do.

Thứ nhất: diện mạo. Dù nhà có bạc, nhưng nàng ta lại đen nhẻm, gầy tong, nửa mặt phủ đầy mụn, ai trông cũng lắc đầu.

Thứ hai: tính tình. Đến chó còn phải né, thì đủ biết cô nương này dữ đến mức nào. Liễu Thiên Kiêu mặc dù độc miệng, nhưng ai không chọc hắn thì hắn cũng chẳng gây hấn. Còn Điềm Tỷ Nhi thì ngược lại, hễ vừa nhìn không thuận mắt là buông lời móc mỉa không ngớt.

Thứ ba, chính là cái nhà đó quá mức cường hãn.

Cha nàng ta là trưởng thôn, chuyện ấy không cần bàn. Trên nữa lại còn có bảy vị ca ca, người nào người nấy đều dữ như hùm. Tiểu muội này thì khỏi phải nói, từ nhỏ đã được mấy vị ca ca nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, nàng ta vừa chỉ tay là có kẻ xông vào đánh người ngay.

Một nhân vật như thế, thử hỏi ai dám cưới? Dẫu có thèm thuồng cái của hồi môn phong phú dày dặn của trưởng thôn thì cũng phải có cái mạng để tiêu xài mới được chứ!

Liễu Thiên Kiêu tưởng tượng cảnh Vệ Văn Khang từ nay về sau ngày ngày phải chịu đựng uất ức, ngay cả thở mạnh cũng chẳng dám, hắn suýt nữa cười đến đau cả bụng: "Vương thẩm nói quả không sai, y đúng là không biết điều. Người dạy cho y một bài học cũng phải, đến cơm còn chẳng đủ mà ăn, còn bày đặt câu nệ làm gì?"