"Không lừa ta?"
"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy."
Liễu Thiên Kiêu do dự một chút, cuối cùng cũng buông dao xuống.
Vệ Văn Khang xoay người đi tìm một chiếc trường sam cũ nát, rách đến mức chẳng thể mặc lại, đưa cho hắn: "Tự mình băng bó đi. Tuy rách nhưng giặt sạch rồi, vải cũng tốt."
Liễu Thiên Kiêu chẳng phải hạng ưa chịu khổ hành xác, nhận lấy áo rồi xé thành dải vải, quấn lấy miệng vết thương.
Vệ Văn Khang thấy chẳng mấy chốc máu đã rịn qua lớp vải, khẽ nói: "Vẫn nên đi tìm Thiệu đại phu xem một chút."
Liễu Thiên Kiêu khẽ "ừ" một tiếng, sau đó đưa mắt ra hiệu bảo Vệ Văn Khang ký vào văn thư hôn ước.
Tiểu ca nhi này quả thật… Vệ Văn Khang chẳng còn gì để nói, lạnh mặt ký vào văn thư, sau đó ra hiệu cho Liễu Thiên Kiêu cút đi cho khuất mắt.
Mục đích đã đạt được, Liễu Thiên Kiêu cũng biết chừng mực, chỉ để lại một câu: "Giữa trưa đến nhà ta một chuyến, bọn họ muốn gặp ngươi," rồi xoay người rời đi.
Vệ Văn Khang mới sáng sớm đã bị một phen kinh hãi, đầu óc choáng váng, gượng gạo chống người dậy, vào bếp nhóm ít nước nóng, ăn tạm một cái bánh gạo thô.
Liễu Thiên Kiêu nói không sai, trong nhà y thật sự chỉ còn lại chưa đầy mười cân gạo cám. Vệ Văn Khang mấy ngày trước cũng từng lên trấn tìm việc chép sách, nào ngờ đúng như lời hắn nói, vừa mở miệng đã bị tiểu nhị tiệm sách từ chối thẳng thừng, bảo rằng người chép sách đã đủ cả rồi.
Vệ Văn Khang từ nhỏ đến lớn đều bị mẫu thân nhốt trong nhà đọc sách, đừng nói kiếm tiền, chỉ cần ra cửa đi lâu một chút cũng đã bị mắng. Lần đó đến trấn trên, mới cảm thấy bản thân thật sự kiến thức nông cạn, đi dạo mấy vòng vẫn không tìm được công việc thích hợp, đành ôm lòng thất vọng trở về.
Vậy nên mấy ngày gần đây, việc ăn uống đều rất tiết kiệm, chỉ cần chưa đói đến mức chịu không nổi thì sẽ cố gắng nhịn thêm chút nữa.
Ăn xong bữa sớm lại ngồi một lúc, Vệ Văn Khang cảm thấy trong người khá hơn nhiều, bèn đứng dậy đi rửa mặt súc miệng.
Những thứ như bột đánh răng bây giờ y chẳng dám dùng nữa, ngay cả muối cũng sắp cạn đáy. Y dùng một cành liễu chải răng kỹ lưỡng, lại súc miệng mấy lượt, lúc này mới cảm thấy bản thân sạch sẽ hơn một chút. Sau đó thay một bộ y phục vá víu nhưng sạch sẽ, dùng một mảnh vải buộc tóc gọn gàng, rồi ngồi vào bàn đọc sách.
Mãi đến khi mặt trời lên tới đỉnh đầu, Vệ Văn Khang mới cẩn thận thu dọn sách vở, thở dài một hơi, khóa cửa rồi cất bước đến nhà Đại phòng Liễu gia.
Người trong thôn phải ra đồng làm việc sáng sớm và chiều tối, trừ khi là buổi tối, thời gian nghỉ ngơi duy nhất trong ngày là lúc chính ngọ nắng gắt. Vài người nhà Liễu lão nhị nóng lòng, hẹn với Liễu Thiên Kiêu gặp nhau vào buổi trưa.
"Chà, giữ chữ tín lắm. Không tệ không tệ, ngồi xuống ăn cơm đi."
Thấy Vệ Văn Khang thật sự xuất hiện trước cửa nhà, Liễu Thiên Kiêu có vẻ rất vui, cười híp mắt chào đón.