Vệ Văn Khang giận đến mức hận không thể giật con dao trong tay hắn mà chém cho một phát, nhưng không cần đoán cũng biết bản thân tuyệt đối không giật nổi, chỉ đành nhẫn nhục lặp lại từng chữ.
Liễu Thiên Kiêu lúc này mới gật đầu hài lòng. Vệ Văn Khang vừa mới thở phào, chợt thấy hắn rút dao về, rồi đột nhiên trở tay, lạnh lùng cắt một nhát lên cổ mình, máu tươi phụt ra ngay lập tức.
Vệ Văn Khang ngây người trong chốc lát, lập tức hét lớn: "Liễu Thiên Kiêu, ngươi điên rồi sao?!"
Liễu Thiên Kiêu yếu ớt cười: "Hôm nay là ta có lỗi với ngươi, nhát dao này coi như là bồi tội, ngươi đại nhân đại lượng, đừng so đo với ta nữa... được không?"
Lửa giận trong lòng Vệ Văn Khang không sao xả được, nhìn vết thương trên người Liễu Thiên Kiêu vẫn còn rỉ máu, vừa lo vừa tức: "Chuyện cả đời, dựa vào đâu mà bắt ta không được so đo với ngươi?"
Liễu Thiên Kiêu cầm dao, lưỡi dao trong tay lại khẽ đè sâu thêm chút nữa, giọng yếu ớt: "Được rồi, là ta quá đáng, xin lỗi ngươi."
Vệ Văn Khang thấy máu chảy không ngừng, chỉ cảm thấy người trước mặt đúng là kẻ điên, mạng người mà cũng không thèm để vào mắt: "Ngươi đừng làm loạn nữa, được không?"
Khóe môi Liễu Thiên Kiêu nhếch lên một nụ cười chẳng rõ là đang cười hay đang khóc: "Ta không làm loạn. Hôm qua về nhà phát hiện có trộm, những thứ phụ thân ta quý nhất khi còn sống đều bị vét sạch. Ta chẳng cần nghĩ cũng biết là đám người bên nhà cũ ra tay. Ta muốn cầm dao tìm bọn họ tính sổ, nhưng biết rõ không ai sẽ thừa nhận, lại còn bị họ bắt lấy cớ đổ thêm tội danh lên đầu."
Hắn rất rõ, hai tay khó địch nổi bốn tay, dù bản thân có sức trời sinh, cũng chẳng thể chống đỡ nổi đám người kia vây công. Dù có liều mạng kéo theo vài người cùng chết, cuối cùng cũng chỉ để lại lợi lộc cho kẻ còn sống.
Hắn phải sống, phải sống thật tốt như lời phụ thân đã dặn, rồi trơ mắt nhìn đám người ở nhà cũ sa sút nghèo đói, sống không bằng chết.
"Phụ thân bảo ta sống, sống cho tốt, cho nên ta không thể liều mạng với bọn họ, cũng không thể cam chịu để họ ức hϊếp. Lấy ngươi làm phu, là lựa chọn tốt nhất của ta hiện tại, cũng có thể giúp ngươi sống dễ thở hơn. Nhưng ngươi có cốt khí, không chịu, thì ta đành không biết xấu hổ mà ép ngươi thôi."
Vệ Văn Khang không biết phải nói gì. Y không thể dễ dàng tha thứ cho Liễu Thiên Kiêu, nhưng hắn thì có gì sai? Ai chẳng muốn sống tốt? Y không muốn chết, muốn thi đỗ tú tài, làm rạng danh bản thân. Còn Liễu Thiên Kiêu cũng không muốn chết, muốn sống để tận mắt thấy đám người trong nhà cũ nhận báo ứng.
Cả hai đều không sai. Sai là ở lòng người tham lam vô đáy, muốn nuốt trọn của cải nhà kẻ khác, như loài súc sinh.
Vệ Văn Khang thở dài một tiếng, nghĩ thầm cưới ai mà chẳng là cưới, cứ thuận theo ý hắn đi vậy, sau này xuống dưới còn có lời mà ăn nói với phụ thân hắn: "Thôi được rồi, bỏ dao xuống, ta tha thứ cho ngươi."