Chương 57

Sát khí trong mắt hắn khiến Vệ Văn Khang thoáng chốc lạnh cả người. Lưỡi dao lạnh băng dính sát làn da, chỉ cần ấn thêm một chút là có thể cắt đứt cổ họng. Hơi thở giữa lưỡi dao nồng mùi tanh tưởi của máu lợn thấm lâu ngày. Sự bình tĩnh giả tạo trên mặt y lập tức sụp đổ, đôi tay khẽ run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy: "Liễu Thiên Kiêu! Ngươi đừng có mà quá đáng!"

Liễu Thiên Kiêu cười khổ, trong giọng còn mang theo chút hung tợn:

"Ta cũng bị ép tới đường cùng rồi. Ai bảo ngươi không chịu uống rượu mời, lại đòi uống rượu phạt?"

Vệ Văn Khang vừa sợ vừa giận, gào lên: "Ta tự thấy chưa từng có lỗi với ngươi, tại sao cứ nhằm vào ta? Ngươi coi ta là quả hồng mềm dễ bóp à?!"

Liễu Thiên Kiêu thở dài một tiếng: "Ai bảo chúng ta có duyên phận, ngoài ngươi ra, ta thật sự không tìm được người nào thích hợp hơn."

"Ngươi không phải thân với mấy người như Thiệu Tráng lắm sao?"

"Thân thì có ích gì, việc hôn nhân đại sự phải do cha nương định đoạt mai mối làm chủ. Bà mối thì dễ tìm, nhưng mẫu thân của mấy người kia đều không dễ nói chuyện, sao có thể chấp nhận cho nhi tử mình làm rể?"

Vệ Văn Khang giận tím mặt: "Chỉ vì ta không có nương, nên ngươi muốn ức hϊếp ta sao?"

"Ngươi nghĩ vậy... cũng không sai." Liễu Thiên Kiêu cười khổ: "Không chỉ không có nương, ngươi cô thân một mình, không họ hàng thân thích, dù có bị người ta hại chết cũng chẳng ai đứng ra nói giúp một câu công bằng."

Vệ Văn Khang từ nhỏ đọc sách thánh hiền, dù người trong thôn có tâm tư thế nào cũng phải giữ mặt mũi, chưa từng thấy ai có thể trắng trợn thốt ra những lời vô liêm sỉ đến vậy. Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng y dâng lên cuồn cuộn như muốn nuốt chửng mọi thứ: "Liễu Thiên Kiêu, tâm địa ngươi độc ác như vậy, thì có khác gì mấy huynh đệ của ngươi trong Liễu gia?"

"Không khác, ai cũng vì lợi ích của bản thân mà thôi." Liễu Thiên Kiêu liếc nhìn sắc trời, không muốn nói nhiều nữa, liền siết chặt con dao trong tay, lạnh lùng hỏi: "Rốt cuộc là đồng ý hay không?"

Vệ Văn Khang vẫn cố gắng giãy giụa: "Gϊếŧ người là phải đền mạng."

Liễu Thiên Kiêu ánh mắt lóe sáng: "Dù sao cũng sống không nổi nữa, vậy thì cùng chết luôn cho gọn."

Ánh sáng lạnh trên lưỡi dao rọi vào mắt, cuối cùng đã làm tan chảy can đảm trong lòng Vệ Văn Khang, y run giọng đáp: "Được, ta đồng ý."

"Nếu ngươi lật lọng thì sao?"

"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy."

Liễu Thiên Kiêu không tin lời suông, "Thề độc đi."

Vệ Văn Khang suýt nữa tức đến nổ phổi, muốn quát hắn một trận, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lẽo như sương của đối phương, cuối cùng vẫn nghiến răng nói: "Ta, Vệ Văn Khang, hôm nay phát thệ: nguyện vào rể Liễu gia, nếu có nuốt lời, trời đánh thánh vật."

Liễu Thiên Kiêu cau mày: "Nghe vẫn không thật lòng chút nào, lặp lại theo ta: Nếu có phản bội, ta, Vệ Văn Khang, sẽ không thi đậu tú tài, đói chết khổ chết khi còn trẻ."