- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Sủng
- Đồ Tể Hung Hãn, Vượng Phu Vô Địch
- Chương 56
Đồ Tể Hung Hãn, Vượng Phu Vô Địch
Chương 56
Nhưng vừa mới bước vào, hắn đã cảm thấy có điều chẳng ổn.
Cha hắn xưa nay sống xuề xòa, trong phòng không bao giờ khóa tủ, thế mà lúc này toàn bộ tủ đều khóa kín, hẳn là có người từng đến?
Liễu Thiên Kiêu vội vã thắp đèn, sau đó quay về phòng lấy chìa khóa, mở từng ngăn tủ ra xem, quả nhiên tất cả đều đã bị lục tung. Ngay cả mấy đồng tiền lẻ mà cha hắn hay để tiện tay cũng không thấy đâu.
Hắn lại vội vã chui xuống gầm giường, nhấc lên một viên gạch xanh, bên dưới có một hốc nhỏ chừng một gang tay, vốn là nơi cha hắn cất giữ những vật quý giá nhất. Nhưng giờ đây, nơi đó đã trống không.
Một cây trâm bạc, là vật mà tiểu phụ hắn từng đeo khi còn sống, phụ thân hắn lúc nhàn rỗi thường đem ra vuốt ve như báu vật. Còn có một đôi vòng bạc từ nhỏ hắn đã đeo, về sau cổ tay to ra không đeo nổi nữa, phụ thân hắn liền bảo giữ lại để sau này cho hài tử của hắn đeo.
Lũ người kia thật quá đáng, đúng là đào ba thước đất cũng phải lục cho bằng được!
Cũng may bọn họ không ngờ được rằng từ sau khi hắn cập kê, việc trong nhà đều do hắn quản, bạc trong nhà cũng giấu cả trong khe gạch xanh trong phòng hắn, phần lớn tài sản vẫn được giữ nguyên.
Liễu Thiên Kiêu tức đến nỗi đấm mạnh một cái vào tường. Cứ chờ đấy! Một ngày nào đó, hắn sẽ bắt đám người đó trả giá từng đồng từng chữ.
Vệ Văn Khang giấc ngủ này không hề yên ổn. Trong mộng khi thì thấy bóng quỷ ngoài cửa giương nanh múa vuốt, như muốn hút máu người sống; lúc lại thấy một kẻ thân hình vạm vỡ mặc hỉ phục tân lang, hớn hở vén khăn đỏ, nụ cười khoái chí, nhìn kỹ lại, chẳng phải Liễu Thiên Kiêu thì là ai?
"Cuối cùng cũng tỉnh rồi, hôn thư ta mang đến rồi, ngươi ký đi."
Vệ Văn Khang không nhịn được nháy mắt mấy cái, nhìn khuôn mặt rõ mồn một trước mắt, trong nhất thời không phân biệt nổi là mơ hay thật.
"Này, đừng ngủ nữa, ngươi mà còn không dậy ta sẽ học theo ngươi tối qua đổ nước đấy nhé!"
Nước... đúng rồi, tối qua Liễu Thiên Kiêu có đến, y còn hắt nước vào hắn nữa. Vệ Văn Khang giật mình tỉnh hẳn, nhận ra mình vẫn còn nằm trên giường, vội vàng ôm chăn co vào góc tường, tức giận quát: "Liễu Thiên Kiêu! Ngươi điên rồi sao?"
Liễu Thiên Kiêu đưa tay giật phăng chăn y đang ôm: "Che gì mà che? Sắp thành phu thê rồi còn ngại ngùng gì?"
Nếu trong tay có dao, chắc chắn y đã một đao chém tới. Người này đúng là không thể nói lý: "Ngươi có bệnh à? Ai là phu thê với ngươi chứ?!"
Liễu Thiên Kiêu giơ tờ hôn thư lên: "Ta mặc kệ, dù sao việc này ngươi mà đồng ý thì mọi người ai cũng vui vẻ. Còn nếu ngươi không đồng ý, đừng trách ta trở mặt vô tình."
Vệ Văn Khang bật cười lạnh: "Ngươi định trở mặt thế nào?"
Không nói một lời, Liễu Thiên Kiêu đặt hôn thư xuống, bất ngờ rút từ bên người ra một con dao mổ lợn to tướng, kề thẳng lên cổ y: "Ta không có thời gian chơi với ngươi, hoặc gật đầu, hoặc chết, ngươi tự chọn đi."
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Sủng
- Đồ Tể Hung Hãn, Vượng Phu Vô Địch
- Chương 56