Vệ Văn Khang nói trúng yếu điểm: "Sợ là mọi người sẽ không tin."
Liễu Thiên Kiêu mỉm cười, từ trong lòng lấy ra miếng ngọc bội, giơ lên trước mặt y: "Chuyện đó thì có sao, ta có tín vật đây mà."
Vệ Văn Khang vốn là người thông minh, chỉ thoáng chốc đã hiểu rõ mưu tính trong lời hắn, lập tức nghiêm giọng từ chối: "Không được! Việc hôn nhân đại sự sao có thể xem như trò đùa?"
"Ta nào có đùa?" Liễu Thiên Kiêu nói: "Ngươi thử nghĩ xem, giờ ta nói ai là vị hôn phu, bọn họ có tin không? Nhưng ngươi thì khác, trong tay có tín vật, lại từng thân thiết với cha ta. Trước đây không phải cũng có người nói cha ta chưa từng tốt với ai như thế, không biết còn tưởng là con riêng ấy chứ. Giờ nếu ta nói ngươi chính là vị hôn phu được định trước từ lâu, chẳng phải mọi người tự nhiên sẽ hiểu, ‘à, thì ra là chàng rể vào ở rể’?"
"Không cần phải dùng đến cách này. Ngươi còn có thể đi tìm hai tiểu cô bên nhà ngươi, nhờ họ ra mặt nói đỡ." Vệ Văn Khang nói.
"Ngươi chắc có thể thuyết phục được họ không? Hay ngươi chắc người bên nhà cũ sẽ nghe lời họ?" Liễu Thiên Kiêu chưa để y mở miệng, đã tuôn một tràng: "Ngươi xem, cách này không chỉ có lợi cho ta, mà còn có lợi cho ngươi. Nhà ta có nhà có đất, sau này còn có cả cửa tiệm, tuy không thể bữa nào cũng ăn thịt cá, nhưng cũng chẳng đến nỗi nghèo khổ. Không phải tốt hơn là ngươi tự mình ôm cái nhà rách kia chịu đói chịu rét sao?"
Vệ Văn Khang chính khí lẫm liệt, đáp: "Phú quý không thể dụ, bần tiện không thể dời."
"Vậy ngươi không muốn sống phú quý? Dù không vì mình, ngươi chẳng lẽ không muốn rửa nhục cho cha nương ngươi? Ngươi thi hai lần, cả hai lần đều bị khiêng ra ngoài, lý do ta cũng rõ, thân thể ngươi quá yếu, không chịu nổi mấy ngày trong trường thi."
Liễu Thiên Kiêu liếc mắt nhìn y từ đầu tới chân, như thể trong mắt có đèn soi, giữa đêm tối cũng có thể nhìn rõ. Hắn lắc đầu thở dài, tiếp tục nói như giảng đạo: "Trẻ tuổi mà đã yếu như vậy, không mau tẩm bổ thì đừng nói đến khoa cử, e rằng sau này đến cưới thê tử cũng khó."
Lời chưa dứt, Vệ Văn Khang đã không nhịn được nữa, chẳng buồn quan tâm đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, dùng hết sức đẩy mạnh hắn ra khỏi cửa, "rầm" một tiếng đóng sập lại, sau đó nhanh gọn khóa trái.
Sức mạnh đến từ cơn giận quả thật không thể xem thường. Đến lúc Liễu Thiên Kiêu phản ứng lại, hắn đã bị nhốt ngoài cửa rồi. Dù hắn có gào thét, đập cửa thế nào, bên trong vẫn không có chút động tĩnh, bên ngoài lại mưa gió rít gào, hắn chỉ có thể hậm hực xoay người về nhà.
Bên trong, cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Vệ Văn Khang thở phào một hơi, toàn thân thả lỏng. Có lẽ do cảm xúc tiêu hao quá nhiều thể lực, nên dù trước đó trằn trọc khó ngủ, giờ y lại nhanh chóng thϊếp đi trong cơn mệt mỏi.
Còn Liễu Thiên Kiêu, càng nghĩ càng giận. Giận Vệ Văn Khang không biết điều, giận người nhà cũ Liễu gia tham lam vô độ, lại nhớ đến những chuyện khi cha hắn còn sống, trong lòng càng thêm khó chịu, vô thức bước vào căn phòng cha hắn từng ở.