Chương 54

Thấy y thật sự nổi giận, hắn vội vàng xua tay: "Chỉ đùa thôi mà, ngươi không thấy buồn cười thì thôi, làm gì phải nghiêm túc đến thế."

Vệ Văn Khang vẫn lạnh như băng: "Trò đùa đó chẳng có gì buồn cười cả."

"Được rồi được rồi, coi như ta sai, được chưa?" Liễu Thiên Kiêu chẳng muốn tiếp tục tranh cãi cùng y, liền đổi giọng: "Ý ta là, ta có một cách, có thể giúp ngươi sau này sống những ngày ăn ngon mặc đẹp, chẳng lo cơm áo."

Vệ Văn Khang rõ ràng không có chút hứng thú với cái gọi là "cách" của hắn, vẫn giữ nguyên câu nói cũ: "Không phiền ngươi lo."

Chết cũng phải giữ thể diện, sống khổ cũng mặc, đúng là y. Liễu Thiên Kiêu bĩu môi, lẩm bẩm: "Dù gì thì chúng ta cũng là người cùng thôn, lại lớn lên cùng nhau, cũng coi như thanh mai trúc mã rồi. Ta không lo thì ai lo?"

Thanh mai trúc mã gì chứ, nói năng linh tinh. Vệ Văn Khang nhíu mày: "Nói chuyện cho đứng đắn một chút."

"Được rồi, vậy ta nói thẳng." Liễu Thiên Kiêu ngồi ngay ngắn lại, nghiêm túc nói: "Cha ta qua đời rồi, lũ lòng lang dạ sói bên nhà cũ kia thì lại muốn nuốt trọn phần của ta. Ta nghĩ, hay là ta tìm một chàng rể về ở rể, ngươi thấy thế nào?"

Chuyện này quả thật là chính sự, Vệ Văn Khang cũng không tính toán với hắn nữa, gật đầu: "Là một chủ ý không tồi."

"Ngươi cũng thấy thế phải không? Nhưng ngươi cũng biết, bọn lòng lang dạ sói đó đâu dễ bị lừa, đặc biệt là tên Liễu lão út kia, nhìn ngoài thì tử tế, trong bụng toàn đen như mực. Nếu ta tùy tiện tìm một người, bọn họ chắc chắn sẽ không chịu công nhận. Dù sao hôn sự từ xưa đến nay đều là cha nương định đoạt mai mối sắp đặt, ai đời lại tự mình quyết định?"

Đây cũng đúng là một vấn đề, Vệ Văn Khang gật đầu, hỏi: "Vậy ngươi tính nhờ trưởng bối nào đứng ra chủ trì?"

"Thông minh." Liễu Thiên Kiêu tỏ vẻ tán thưởng.

"Nhưng ngươi đã nghĩ kỹ định tìm ai chưa?"

Vệ Văn Khang vốn quen thân với Liễu lão đại, đương nhiên hiểu rõ tình hình nhà ông. Bên nhà cũ của Liễu gia thì khỏi phải nói, đã trở mặt từ lâu vì chuyện phân gia. Còn bên tiểu phụ thân của Liễu Thiên Kiêu, vì bên nhà nương quá tham lam, nên từ khi gả đi là cắt đứt hoàn toàn, ngay cả lễ ba ngày về nhà cũng bị hủy bỏ, khi đó còn khiến cả làng bàn tán.

"Ý ngươi là nhờ các tiểu cô của ngươi?" Vệ Văn Khang nhớ mang máng, vì Liễu lão nương thiên vị quá rõ ràng, nên khi gả nữ nhi đi, tiền sính lễ đòi quá mức, khiến các tiểu cô sau khi gả đi sống chẳng dễ dàng, vì thế cũng không còn thân thiết gì với nhà cũ nữa.

Kẻ thù của kẻ thù là bạn, nghĩ cũng là một cách, chỉ là nữ nhi xuất giá rồi, tiếng nói e là không đủ trọng lượng.

Liễu Thiên Kiêu nghe y nói thì đắc ý hẳn lên: "Nghĩ gì cho rắc rối, hôn sự của ta tất nhiên là do cha ta làm chủ."

"Nhưng Liễu thúc đã khuất."

"Là trước khi người đi, đã định sẵn rồi."