Vệ Văn Khang không hề dao động, chỉ đáp: "Liễu thúc quá khen rồi, ân tình mà ông ấy dành cho ta, ta chưa từng dám quên. Nếu có việc cần, cứ đến tìm ta."
Liễu Thiên Kiêu bật cười: "Ngươi cũng thấy là ông ấy quá lời rồi phải không? Ta cũng thấy thế. Ngươi sắp chết đói đến nơi rồi, ta trông cậy được gì ở ngươi chứ?"
Vệ Văn Khang nhíu mày: "... Ta vẫn ổn."
"Ngươi chắc chứ?" Liễu Thiên Kiêu cười cười: "Vụ mùa mới gặt xong, nhà ai nhà nấy đều ăn no béo tốt, chỉ riêng ngươi ngày càng gầy đi, là vì trong nhà hết lương thực rồi phải không?" Hắn vừa nói xong, lại như mới sực nhớ ra, búng tay: "A, trí nhớ ta kém thật, nhà ngươi làm gì có ruộng, đương nhiên chẳng có cái gì để thu."
Vệ Văn Khang chưa từng thấy qua kẻ nào... không biết nên gọi là cái gì nữa, liền nhẫn nhịn nói: "Không phiền ngươi lo, ta tự biết lên trấn tìm việc."
"Ngươi định tìm việc gì?" Liễu Thiên Kiêu nhướn mày: "Ngươi không có công danh, đi làm được cái gì? Làm kế toán cho người ta? Đáng tiếc là không có ai tiến cử. Chép sách? Loại việc ngon ăn đó đã bị đám thư sinh nghèo trong thư viện chiếm sạch rồi."
"Để ta nghĩ xem còn việc gì..." Hắn làm bộ như đang nghiêm túc cân nhắc.
"À rồi, nhớ ra rồi." Liễu Thiên Kiêu gõ nhẹ ngón tay lên bàn: "Ngươi có thể ra chợ viết thư thuê. Nhưng mà trấn trên đã có người làm rồi, ngươi thấy chưa, lão đồng sinh kia ấy, tuổi thì già, gió mưa cũng không ngại, thế mà mỗi ngày còn chưa đủ ăn, thê thảm lắm."
Một màn diễn trò của hắn khiến cả gian phòng như rộn ràng hẳn lên. Dù Vệ Văn Khang có kiên nhẫn cách mấy cũng dần mất kiên nhẫn, lạnh giọng: "Đêm hôm khuya khoắt đến quấy rầy người khác, ngươi thấy thú vị lắm sao?"
Liễu Thiên Kiêu biết thời cơ đã chín, không vòng vo nữa: "Ta có một cách có thể giúp ngươi thoát khỏi cảnh khốn khó hiện giờ. Ngươi làm không?"
Vệ Văn Khang không cần suy nghĩ lấy một khắc, đáp ngay: "Không làm."
Liễu Thiên Kiêu nghẹn lời: "Ta còn chưa nói hết câu mà ngươi đã từ chối rồi?"
"Không làm là không làm." Y lạnh lùng: "Ngươi có thể có cách gì hay? Chẳng lẽ bảo ta ra đường ăn xin?"
Liễu Thiên Kiêu nghĩ đến cảnh Vệ Văn Khang lê la xin cơm dọc đường, trong lòng cũng thấy khó coi, nghiêm túc nói: "Không cần đến mức đó. Chỉ với khuôn mặt này của ngươi, ra trấn ngồi trong quán trà lộ mặt một cái là khối người vung bạc ra."
Nơi nào chẳng có hoa thơm cỏ lạ, trấn trên có quán trà lớn, tất nhiên không phải chỉ dựa vào bán trà mà sống, bên trong còn không thiếu chuyện dơ bẩn khó nói.
Vệ Văn Khang chưa từng gặp kẻ nào vô liêm sỉ đến thế, sắc mặt lập tức sa sầm: "Ngươi có biết bôi nhọ danh tiết người lương thiện là tội có thể bị phạt giam không?"
Liễu Thiên Kiêu chỉ đùa một câu, đâu ngờ lại bị kéo lên tận nha môn, hắn le lưỡi thầm nghĩ, đọc sách đúng là hay cố chấp, nhưng cố chấp cũng có cái hay, người biết lý lẽ, dẫu cứng đầu vẫn nói chuyện được. Chính vì vậy, hắn mới để ý tới Vệ Văn Khang đầu tiên.