Chương 52

Bóng người kia mở miệng, giọng nói âm u như từ cõi âm truyền đến: "Ta tới đòi nợ đây. Ngươi còn nhớ món nợ ngươi đã mắc chứ?"

"Ta… ta chưa từng thiếu nợ ai cả…"

"Ngươi nghĩ kỹ lại đi. Nếu ngươi không nhớ nổi… thì cũng đừng trách ta trở mặt vô tình."

Giọng nói kia sao nghe quen tai đến thế? Vệ Văn Khang trấn định tâm thần, liền xách ấm nước trên bàn hắt mạnh về phía bóng đen ấy.

Người vừa mới giả thần giả quỷ bỗng vọt sang một bên, giận dữ quát: "Mẹ nó! Vệ Văn Khang, ngươi điên rồi à? Yên lành hắt nước vào người ta làm gì?"

Vệ Văn Khang lạnh lùng đáp: "Ta tưởng ngươi là quỷ, ai biết là người."

Liễu Thiên Kiêu tự biết mình đuối lý, không buồn tranh cãi, xua tay nói: "Được rồi, được rồi, thắp đèn đi, ta có vụ làm ăn lớn muốn bàn với ngươi."

Vệ Văn Khang nhàn nhạt nói: "Không có đèn."

Liễu Thiên Kiêu nhỏ nhẹ khuyên lơn: "Ngươi là đại trượng phu, đừng có keo kiệt thế được không?"

Vệ Văn Khang lạnh giọng: "Thật sự không có. Ngươi không tin thì tự đi tìm xem."

Liễu Thiên Kiêu hết lời, trong bụng thầm nhủ, biết y nghèo, nhưng không ngờ lại nghèo đến mức ngay cả đèn dầu cũng không nổi.

Vệ Văn Khang chẳng buồn đoán tâm tư hắn, sắc mặt vẫn lạnh, xoay người định đóng cửa.

Liễu Thiên Kiêu vội vàng chặn lấy cánh cửa, không cho khép lại, miệng lầu bầu: "Không có đèn thì không có đèn, ta đâu có cười nhạo gì ngươi, sao lại đuổi người ta chứ."

Vệ Văn Khang lạnh nhạt nói: "Có chuyện gì thì để mai hẵng nói. Giữa đêm thế này, để người ta thấy thì chẳng hay."

Liễu Thiên Kiêu cau mày không chịu: "Mai thì không kịp nữa, chuyện gấp lắm, ngươi để ta vào đi."

Vệ Văn Khang vẫn đứng nguyên không nhúc nhích: "Vậy thì nói ngay ở đây."

Liễu Thiên Kiêu bĩu môi: "Bên ngoài đang mưa như trút, để ta đứng dầm mưa chẳng khác gì hại người. Nếu ta cảm lạnh thì ngươi chịu tiền thuốc thang à?"

Vệ Văn Khang im lặng một thoáng, còn chưa kịp phản ứng thì Liễu Thiên Kiêu đã thừa cơ đẩy cửa lách vào trong, miệng còn làu bàu: "Đúng là keo kiệt, chỉ ghé thăm một chút mà đã làm như gặp giặc vậy."

Vệ Văn Khang cố nén giận: "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?"

Liễu Thiên Kiêu đảo mắt nhìn khắp căn phòng, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn; trên giường trải chiếu tre, không biết dùng từ đời nào, ánh sáng lờ mờ cũng thấy bên mép đã rách thủng một lỗ lớn.

Nghèo đến vậy sao. Hắn lại nhớ tới gương mặt gầy trơ xương của Vệ Văn Khang lúc ban ngày, trong lòng dâng lên một chút thương cảm.

Hắn buột miệng: "Ngày tháng của ngươi hình như chẳng dễ chịu gì."

Lời này nếu là kẻ khác nói, e rằng đã bị đuổi ra khỏi cửa từ lâu, nhưng Vệ Văn Khang chỉ hờ hững đáp: "Liên quan gì đến ngươi?"

"Liên quan lớn ấy chứ." Liễu Thiên Kiêu thản nhiên ngồi xuống ghế: "Khi phụ thân ta còn sống, từng dặn ta rằng ngươi là kẻ có bản lĩnh, lại trọng tình nghĩa. Bảo ta phải đối xử tốt với ngươi, sau này nếu ngươi phất lên, ta cũng có thể được thơm lây đấy."