Chương 51

Vệ Văn Khang cảm kích vô cùng, liền cố chấp nhét khối ngọc bội ấy cho Liễu lão đại, coi như thay mặt gia mẫu báo đáp một phần ân tình.

Tự nhiên, việc này ngoài Liễu Thiên Kiêu ra thì chẳng ai hay biết.

Tuy nói khối ngọc bội kia là trò cười, nhưng dẫu sao cũng là ngọc, trị giá hơn ba lượng bạc, trong làng nếu đính hôn, tặng một hai lượng bạc là đã rất thể diện rồi. Như vậy, khối ngọc này đem làm tín vật đính ước thì cũng coi là đủ đường chính danh.

Liễu Thành Khí thấy mọi người lặng im, sốt ruột hét lên: "Hắn đang nói bậy đó! Đừng có tin! Nếu không tin thì đi hỏi Vệ Văn Khang!"

Liễu lão nhị lúc này mới phản ứng lại, liền tiếp lời: "Đúng! Ai ai cũng chưa từng nghe nói gì, ai biết ngọc bội kia có phải hắn lén trộm lấy không? Phải để Vệ Văn Khang ra mặt xác nhận mới tính!"

Liễu Thiên Kiêu vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên nói: "Thật giả tự phân rõ, trước kia chúng ta chẳng đã nói rồi sao? Nhân lúc Văn Khang ca ca đang chịu tang, sớm hoàn thành hôn sự, để mẫu thân huynh ấy nơi cửu tuyền cũng được an lòng."

Thấy hắn nói năng đâu ra đấy, mười phần đoan chính, nhất thời đám người cũng khó phân định thật giả.

Liễu lão út tuy trong lòng không tin, nhưng ông ta hiểu rõ tính nết đại ca mình vốn là người tính nóng, có chuyện tốt như vậy sao có thể nhịn được mà không rò rỉ một hai lời?

"Kiêu ca nhi có chốn quy túc, đó là chuyện tốt," Ông ta cười mà không cười, mở miệng nói: "Chỉ là phụ thân ngươi mới vừa quy tiên, chuyện cưới gả là đại sự, chúng ta thân là thúc bá, tự nhiên cũng phải thay phụ thân ngươi coi xét một phen, tra rõ gốc rễ. Nếu đúng như lời ngươi nói, ngày mai đem Văn Khang dẫn đến đây cho chúng ta nhìn mặt, được không?"

Quả nhiên là khó đối phó. Liễu Thiên Kiêu nghiến răng trong bụng, thấy ánh mắt ai nấy trong sân đều như sói rình mồi, biết giờ có né tránh cũng không xong, đành phải gượng cười trấn tĩnh: "Không vấn đề. Ngày mai xin các thúc bá làm chứng giùm vãn bối."



Tháng tám, tiết trời thất thường như nét mặt tiểu nhi, mới chập tối còn trời quang mây tạnh, nháy mắt đã mưa như trút nước.

Tiếng mưa lộp bộp gõ trên mái hiên như thúc vào lòng người, Vệ Văn Khang trằn trọc không tài nào ngủ được. Mái ngói nhà y vừa được Liễu lão đại giúp tu sửa mấy ngày trước, vậy mà người đã đi rồi… Nhân sinh vô thường, phúc mệnh bạc bẽo, nghĩ đến lại càng buồn.

Càng nghĩ, lòng càng nặng, y dứt khoát ngồi dậy rót ly nước nguội giải nhiệt. Nào ngờ nước còn chưa kịp chạm môi, thì "ầm" một tiếng, cửa phòng đột ngột bị đẩy bật ra, một bóng người mờ mờ ảo ảo lao thẳng vào.

Người ta nói "con cái chẳng nên bàn chuyện quỷ thần", là bởi chưa từng tận mắt gặp qua quỷ thần.

Vệ Văn Khang tay run bắn, ly nước "choang" một tiếng vỡ tan trên đất, miệng lắp bắp, thanh âm mang theo run rẩy: "Ai đó! Đừng giả thần giả quỷ dọa người!"