Liễu lão nhị giận dữ mắng: "Ngươi còn chưa thành thân thì có cái rắm gì gọi là hài tử thừa kế?"
Liễu Thiên Kiêu vẫn thong thả: "Tuy chưa thành thân, nhưng lúc phụ thân còn sống đã định hôn sự cho ta, cũng đã nói rõ là sẽ để y vào của làm rể. Ngày sau sinh con, tự nhiên danh chính ngôn thuận."
Liễu Minh nheo mắt, giọng lạnh đi: "Kiêu ca nhi, phụ thân ngươi khi nào định hôn cho ngươi? Việc nhân sinh đại sự há có thể hồ đồ bịa đặt?"
Liễu Thiên Kiêu không lùi nửa bước: "Phụ thân ta đích xác đã định, chỉ là gần đây bên kia gặp phải tai họa, mới chưa tổ chức tiệc cưới đãi mọi người."
Liễu Minh tuy tự cao, nhưng cũng có chút đầu óc, liếc mắt một cái liền đoán được Liễu Thiên Kiêu đang bịa chuyện: "Kiêu ca nhi, phụ thân ngươi vừa mới khuất núi, ngươi vì đau buồn mà có phần làm liều, chúng ta có thể hiểu. Nhưng nếu còn tiếp tục hồ đồ như thế, đến khi bị cho là điên dại, e là phải đưa vào ‘Tĩnh Tâm Đường’ để hối lỗi đó."
Tĩnh Tâm Đường, nói thì là để "nghĩ lỗi sửa mình", kỳ thực chỉ là cái cớ của đám người có thế lực trong làng để giam cầm, trừng phạt hậu bối dám trái ý. Mấy năm trước từng có một cô nương phản đối hôn ước cha nương sắp đặt, lén hẹn người làng bên bỏ trốn, kết quả bị bắt lại, nhốt vào Tĩnh Tâm Đường, đến nay sống chết không rõ.
Liễu Thiên Kiêu biết chuyện này, nên từ sớm đã chuẩn bị sẵn đường lui. Hắn liền rút từ thắt lưng ra một khối ngọc bội, giơ cao lên trước mặt mọi người: "Ta chẳng hề nói bậy, đây là tín vật!"
Mọi người vừa nhìn đã nhận ra, là ngọc bội của Vệ gia. Vệ Văn Khang từ nhỏ đã đeo nó bên mình, dân làng ai mà không biết?
Nói đến khối ngọc bội này vì sao nổi danh, kỳ thật không phải bởi chất ngọc quý giá gì cho cam. Mà là bởi lúc sinh thời, mẫu thân Vệ Văn Khang xưa nay khinh thường dân làng thôn Thanh Thủy, cho rằng họ nghèo túng vô tri, nên thường lấy khối ngọc bội này ra khoe khoang, cứ mở miệng là nói "ngọc tổ truyền, trị giá mấy trăm lượng bạc", khiến không ít thổ phỉ trong vùng mơ tưởng.
Rốt cuộc, có tên trộm lẻn vào lấy được, đem ra tiệm cầm đồ bán, mới biết thì ra Vệ lão nương chỉ là bịp dân quê không biết gì, lời nói toàn là xằng bậy, ngọc bội kia cùng lắm chỉ đáng ba lượng bạc.
Đám trộm tức đến mắng chửi ầm ĩ, năm người cùng mạo hiểm lớn như thế, kết quả mỗi kẻ còn chưa chia nổi một lượng, giận đến mức ngay tại chỗ ầm ĩ gây lộ chuyện. Đến khi nha dịch đem ngọc trả lại cho Vệ gia, người trong nhà còn chẳng biết nên mừng hay nên khóc. Vệ Văn Khang từ đó cũng không muốn đeo lại ngọc bội ấy nữa.
Sau khi Vệ lão nương qua đời, trong nhà đến tiền mua quan tài cũng không có. Vệ Văn Khang liền nghĩ tới việc đem ngọc bội đi cầm để trả nợ, chẳng ngờ Liễu lão đại lại là người có nghĩa khí, trực tiếp bỏ tiền ra mua cho y cỗ quan tài.