Chương 5

Liễu Thiên Kiêu nghĩ bụng, hay là mang chút đậu đũa và ớt đã ngâm mấy hôm trước ra xào với gan heo, rồi hái ít rau mới ngoài vườn, làm món rau lang xào và dưa leo trộn lạnh. Cơm thì nấu bằng đậu đỏ với ngũ cốc, vừa tiết kiệm gạo trắng lại ngon miệng chẳng kém.

Vừa đi vừa nghĩ đến món ăn, hắn đã thấy bụng đói cồn cào. Mặc dù nhà hắn bán thịt, nhưng cũng không phải phú hộ gì. Muốn ăn thịt ngon thì phải dành dụm bạc, không như thiên hạ đồn đãi, tưởng bọn hắn bữa nào cũng yến tiệc linh đình.

Dẫu sao thì lòng phèo heo cũng là thứ dễ hôi tanh, chế biến không khéo thì chẳng ai ăn nổi, giá lại rẻ, nên nhà Liễu Thiên Kiêu thường có thể ăn được. Mà tài nấu nướng của hắn thì chẳng ai chê vào đâu được, mỗi lần bưng nồi thức ăn ra, còn chưa dọn xong đã bị mùi hương thơm ngào ngạt làm cho chính mình cũng thèm đến mụ mị.

Nghĩ tới đồ ngon, đầu óc hắn bắt đầu thả trôi, chân bước cũng lệch hướng, suýt nữa thì đυ.ng phải người đang cúi đầu lẩm bẩm điều gì đó đi ở phía trước.

Người nọ rõ ràng bị dọa cho giật mình, lập tức gắt lên bằng giọng the thé: "Kiêu ca nhi, ngươi đi đứng mà như mù vậy hả? Làm bẩn y phục của ta thì phải bồi thường đấy!"

Nghe cái giọng vừa sắc vừa chua này, Liễu Thiên Kiêu chẳng cần nhìn cũng đoán ra là Vương bà mối. Vừa nãy còn thấy ở chợ, giờ đã về tới thôn, lại trông như thể mới bước ra từ Vệ gia, quả thật chạy nhanh như gió.

Chuyện mình đi không nhìn đường cũng là thật, đối phương có mắng một hai câu hắn cũng chẳng tính toán, liền chắp tay nói: "Trời nóng quá, ta không để ý, Vương thẩm đến nhà Vệ Văn Khang à? Có chuyện hỉ gì đó sao?"

Vương bà mối rõ là vừa bị Vệ Văn Khang làm mất mặt, giờ không rảnh đâu mà tính toán với Liễu Thiên Kiêu, chỉ bĩu môi rồi làu bàu: "Giống y hệt ngươi, toàn loại không biết điều. Không soi gương mà nhìn lại mình đi, ruộng không có, nhà không có, thế mà còn bày đặt chê đông chê tây. Học hành đến ngu đầu rồi, tưởng mình là nhà tú tài chắc?"

Câu "nhà tú tài" kia là cố ý nhằm vào Vệ Văn Khang. Y từ nhỏ học hành không tồi, mẹ y lúc còn sống thường khoe khoang, nói là cả tiên sinh trong học đường cũng khen y là người có thiên phú hiếm có.

Lúc đầu, mọi người cũng bán tín bán nghi. Dù sao thì tiên sinh đã nói vậy, chắc không phải lời hão huyền. Tiếc rằng lần đầu đi thi đã trắng tay trở về, còn bị người ta khiêng về thôn, từ đấy ai nấy bắt đầu sinh nghi.