Chương 48

Phải rồi, thịt không đủ thì rau bù vào, ai chẳng nghèo, tiệc có sơ sài một chút cũng chẳng sao.

Liễu Thiên Kiêu vốn đã đoán trước đám người nhà cũ sẽ chẳng dễ gì mà tử tế. Đến khi bày mâm cơm, hắn lén ra ngoài xem, thấy mỗi bàn có đến mười hai món, mà trong đó tới bảy tám món là thịt, liền không khỏi ngạc nhiên. Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ mấy người trong lão trạch thật sự cải tà quy chính?

Chỉ đến lúc tiễn cha lên núi, mới nghe thấy vài người trong đoàn tiễn tang xì xào bàn tán: "Sao lão gia Liễu gia lại chọn cho con ruột mình cái chỗ hẻo lánh thế kia? Đường thì xa, lại gập ghềnh khó đi, vừa ăn xong chút nước canh chưa kịp tiêu hóa, e là dọc đường đi đã đói lả."

"Phải đó, khiêng quan tài là việc cực nhọc, chẳng nói bữa ăn phải thế nào, ít nhất cũng nên để người ta ăn no bụng chứ? Đằng này chỉ có một nồi cháo lúa tẻ, múc một vá còn không vớt được hạt gì lên. Nói xem, Liễu lão đại giàu thế, sao tang sự lại làm cho tệ bạc thế chứ?"

"Đúng vậy, hôm qua nhìn mâm cơm thì bày biện đẹp đấy, nhưng mới gắp hai đũa đã lộ ra toàn là rau lót dưới."

"Các ngươi thì biết gì? Người thành thị làm tiệc cũng thế đó, trên bày thịt, dưới lót rau, trông mới ra dáng."

"Ra dáng cái đầu nhà ngươi! Ta không tin người thành thị bày tiệc mà lại để người ta không được ăn no!"

Liễu Thiên Kiêu tức đến run cả người. Một đám cẩu tặc! Cầm được bạc rồi là ra tay kiểu này sao?

Huynh đệ Liễu gia đương nhiên cũng nghe được lời bàn tán của khách viếng. Nam nhân vốn sĩ diện, tang sự của Liễu lão đại nói là do mấy huynh đệ họ đứng ra lo liệu, kết quả lại để Tiền thị và đám chị em dâu bày ra cái trò đó, mặt mũi còn đâu?

Chỉ là lúc này chẳng phải thời điểm phát tác, Liễu Thiên Kiêu gắng sức đè nén cơn giận, theo mọi người đưa cha lên đường.

Vốn dĩ hắn là ca nhi, theo lẽ không thể theo ra ngoài tiễn tang. Nhưng hắn đâu chịu, trực tiếp chất vấn Liễu lão nhị rằng nếu không cho hắn đi, thì hắn sẽ không đồng ý để nhi tử của lão nhị đảm nhiệm việc "ném bát" (nghi thức kế thừa). Dù sao trong nhà còn nhiều thúc bá, nam nhân không thiếu, chắc chắn sẽ có người sẵn lòng thay.

Mà kẻ ném bát thì chính là người kế thừa danh chính ngôn thuận. Liễu lão nhị há để người khác chiếm mất phần tốt này? Ông ta đành dốc sức thuyết phục mọi người đồng ý cho Liễu Thiên Kiêu theo cùng. Nào ngờ, người mà ông ta tưởng là nhu thuận thành thật như Liễu Thiên Kiêu, lại có thể giở chiêu gài bẫy ông ta.

Giờ lành vừa điểm, trưởng tử của Liễu lão nhị là Liễu Thành Khí lấy chổi mới quét lớp bụi trên quan tài, hốt vào một chiếc hộp gỗ. Sau đó, hắn ta đặt một đồng tiền đồng vào góc quan tài, rồi quan tài được khiêng ra khỏi từ đường. Liễu Thành Khí đi đầu tay cầm cờ phướn tang, người nhà và thân bằng cố hữu đội khăn tang áo xô đi phía sau, đồng thanh khóc than não nề.