Chương 46

Liễu Thiên Kiêu xưa nay chưa từng lo liệu mấy việc này, chỉ nghe loáng thoáng rằng, người đến viếng đám tang thường sẽ đưa tiền phúng điếu, chứ không như đám cưới, ngoài tiền còn có thể tặng vải vóc trứng gà gì đó.

Thành ra, dân làng làm tang sự, chỉ xét riêng chi phí mở tiệc, phần nhiều đều là có lời. Như Liễu lão đại, giao tế rộng, làm ăn lại phát đạt, thường là còn kiếm được không ít.

Mấy huynh đệ Liễu gia sốt sắng với tang sự của Liễu lão đại như vậy, phần lớn cũng bởi có mục đích, bọn họ muốn kiếm phần lễ bạc. Dù sao thì Liễu lão đại chỉ để lại một tiểu ca nhi nhi, trong nhà không còn ai có thể làm chủ, mà song thân của ông lại vẫn còn sống. Vì lẽ đó, lễ bạc của thân thích đến viếng tang, tự nhiên sẽ rơi vào tay mấy huynh đệ Liễu gia dưới danh nghĩa phụng sự cha nương già.

Liễu Thiên Kiêu chẳng phải kẻ ngốc, bèn lên tiếng: "Vậy thì tiền lo liệu tiệc tang, cứ trích từ lễ bạc mà ra."

Thê tử Quan thị của Liễu lão tam lập tức chen lời: "Kiêu ca nhi chưa từng trải sự đời nên không rõ. Lo liệu tiệc tang đều phải chuẩn bị từ trước một ngày, chẳng lẽ đợi khách tới rồi mới đi mua gạo nhóm bếp chắc?"

Liễu lão út tức khắc phụ họa, thê tử Tôn thị tỏ vẻ khó xử: "Phải đó, nếu Kiêu ca nhi thật không tiện bỏ tiền, mấy nhà bọn ta gắng gượng ứng trước cũng không phải không được. Có điều, như đại tẩu nói, mấy nhà chúng ta đều chẳng dư giả gì, dù gom hết bạc trong nhà ra thì sợ rằng cũng chỉ bày được tiệc tùng sơ sài, khó coi."

Nồi nào vung nấy. Tôn thị vốn là muội muội của đồng học thuở trước của Liễu lão út, người thị trấn. Về sau, Liễu lão út không đỗ đạt, đành quay về làng buôn gánh bán bưng, nàng cũng đi theo về.

Tính bà ta trái ngược hoàn toàn với Tiền thị, thê tử lão nhị, nhìn qua dịu dàng đoan thục, ít nói, lại hay giúp đỡ người khác, là người được lòng thôn dân. Danh tiếng tốt của Liễu lão út trong thôn, ít nhất một nửa cũng nhờ bà ta mà có.

Nhưng người trong nhà thì hiểu rõ lòng dạ nhau. Khi tiểu phụ của Liễu Thiên Kiêu còn sống, từng âm thầm dặn hắn phải dè chừng Tôn thị. Trong đám đệ muội, lòng dạ thâm sâu nhất, thủ đoạn kín đáo nhất, không ai qua mặt được bà ta.

Liễu Thiên Kiêu không hiểu tiểu phụ làm sao nhìn ra được điều ấy, nhưng trong lòng vẫn sinh ra vài phần cảnh giác. Hắn cất lời bình tĩnh: "Vậy tiệc tang này tốn bao nhiêu bạc? Trong nhà ta chẳng dư bao nhiêu, ta phải tính xem có đủ hay không."

Vừa nghe đến chuyện tiền bạc, Tiền thị đã nhấp nhổm không yên, lập tức nói: "Ba mươi lượng bạc."

Liễu Thiên Kiêu sắc mặt lạnh xuống: "Nhị thẩm tính nhầm rồi chăng? Ba mươi lượng bạc đủ mua mười con heo mập đấy."

Tôn thị chỉ hận không thể bịt miệng Tiền thị lại ngay. Đầu to mà óc lại rỗng, làm mất hết mặt mũi đám chị em dâu. Bày mâm cơm tang mà hô đòi ba mươi lượng, truyền ra ngoài có mà bị dân làng chê cười rụng răng.