Chương 45

Thế là một trận náo loạn, cuối cùng phân gia. Liễu lão đại tự mình chọn một khoảnh đất hoang dưới chân núi, dựng tạm hai gian nhà tranh.

Tạm bợ qua được mấy năm, Liễu lão đại không nén được, bàn bạc cùng phu lang chuyện sửa sang lại nhà cửa, thợ thuyền cũng đã thuê xong xuôi, nào ngờ phu lang lại bất hạnh lâm bệnh.

Sau đó tiêu tốn không ít bạc mà vẫn không cứu được người, lại phải lo liệu hậu sự. Đợi khi tang sự kết thúc, tiền dành dụm trong nhà đã tiêu hơn phân nửa, còn có một tiểu ca nhi nhi cần nuôi nấng, Liễu lão đại làm gì còn dám nghĩ đến chuyện sửa nhà?

Cứ thế gắng gượng thêm vài năm, cửa hàng thịt của Liễu lão đại ngày càng phát đạt, cuối cùng cũng tích đủ bạc, dựng lên ba gian nhà ngói xanh tường gạch, từ đây chẳng còn phải lo chuyện gió mưa dột dẫm.

Liễu Thiên Kiêu e là cả đời cũng chẳng thể quên ngày hôm đó, ngày dọn vào nhà mới, phụ thân hắn đem ra vò rượu ngon đã cất hơn hai năm chưa nỡ mở, uống đến say mềm, miệng vẫn lẩm bẩm không ngớt: "Vẫn là nhà ngói xanh tốt nhất, chẳng phải lo gió lo mưa, cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc yên ổn rồi…"

Mỗi lần Liễu lão đại ra ngoài thu mua heo, phải ngủ nhờ chỗ người khác, khi trở về đều sẽ cười bảo với Liễu Thiên Kiêu: "Vẫn là ở nhà là thoải mái nhất. Sau này mà cha làm không nổi nữa, chẳng đi đâu cả, ngày ngày chỉ muốn nằm trong nhà, sảng khoái!"

Liễu Thiên Kiêu khẽ đặt phụ thân lên giường, lại giúp ông chỉnh lại y phục bị xốc xệch, trong lòng thầm nghĩ, giờ thì phụ thân rốt cuộc cũng có thể yên ổn nằm lại rồi.

Người trong thôn làm tang sự, nói đơn giản thì cũng đơn giản, mà nói phức tạp thì cũng chẳng sai. Chỉ cần bố trí linh đường, chọn quan tài và mộ phần xong xuôi, còn lại chính là thủ đêm và đưa tang lên núi.

Ở chỗ họ, mùa đông thường giữ linh bảy ngày, mùa hè thì ba ngày, có nhà còn kéo dài thêm.

Hiện tại tiết trời oi bức, Liễu Thiên Kiêu không muốn để phụ thân ra đi mà mất đi thể diện, nên quyết định giữ linh ba ngày.

Liễu lão đại không giống Vệ lão nương, ông là người bản thổ của thôn Thanh Thủy, đã khuất rồi thì người trong thôn tất sẽ đến viếng. Ngày viếng thường là ngày thứ hai sau khi qua đời, cũng là lúc mở tiệc mời thân bằng cố hữu.

Tang sự phức tạp cũng chính là ở chỗ tiếp đãi khách khứa và khoản đãi yến tiệc này.

Vài huynh đệ Liễu gia lần này lại đặc biệt sốt sắng, đã sớm loan báo tới thân thích bốn phương. Có điều, việc bày tiệc thết đãi, bọn họ lại lấy cớ là khó xoay sở.

Tiểu Tiền thị cất lời: "Kiêu ca nhi à, giờ thôn trưởng cũng đã lên tiếng, mấy thẩm tử chúng ta nhất định sẽ dốc sức giúp ngươi lo toan mâm cỗ, nào là bàn ghế, đũa bát, cắt thái nấu nướng, tất thảy đều không để ngươi phải nhúng tay. Đến cả rửa chén cũng không để ngươi động vào một cái. Có điều, mấy nhà chúng ta đều chẳng dư dả gì, bày tiệc thì dẫu sao cũng phải mua rượu mua thịt, mà bạc thì lại không kham nổi... Ngươi xem nên tính sao đây?"