Dân làng nói thằng út Liễu gia chẳng giống bọn họ, chẳng phải là ngụ ý sau này nó có thể thành người thành thị sao? Con mình làm nên chuyện, lên được thành thì ông ta chẳng phải cũng được theo gót làm lão gia, không cần cày cấy sớm hôm nữa?
Liễu lão út lớn dần, tính tình quả thật lanh lợi đúng như lời người ta nói, Liễu lão cha càng nghĩ càng hài lòng, trong lòng chỉ có đứa con út này, thậm chí còn gửi Liễu lão út đến học đường đọc sách.
Mà đọc sách thì trong phòng tất phải đặt bàn để luyện chữ làm bài, khổ nỗi bốn đứa con chen trong một gian phòng chính, người còn chẳng đủ chỗ ngủ, lấy đâu ra chỗ mà đặt bàn?
Liễu lão cha bèn bàn bạc cùng thê tử, trực tiếp chuyển hai đứa nữ nhi sang ở gian phòng phụ vốn của lão đại, nhường lại gian phòng chính cũ cho lão út.
Còn Liễu lão đại? Nhà chẳng còn phòng, chứ chẳng phải còn cái gian chứa đồ đấy sao? Dù hơi xập xệ nhưng ban đêm nằm ngủ tạm cũng đủ rồi.
Liễu lão đại khi ấy cũng thật thà, nghĩ rằng lão út học hành là chuyện lớn, các muội muội lại yếu đuối, ba đệ đệ đông người cần nằm giường lớn, để hắn ngủ ở gian tạp vật cũng là hợp lẽ.
Chỉ là, cái gian chứa đồ ấy đâu chỉ nhỏ bé, xà nhà còn sập một khúc, gặp gió là dột, mưa là ướt, muốn sửa thì phải thay đòn tay, mà thay thì tốn bạc.
Liễu gia thì đào đâu ra tiền dư? Đất vùng này lại hay mưa, mùa hè năm nào Liễu lão đại cũng có mấy đêm tỉnh dậy, cả người ướt sũng.
Từ nhỏ đã chịu đủ khổ sở vì căn phòng rách nát, Liễu lão đại thầm hạ quyết tâm, sau này lớn lên nhất định phải kiếm tiền xây lại nhà cho thật đàng hoàng.
Chờ mãi đến lúc ông liều mạng săn được một con gấu đen, bán được một trăm lượng bạc, rốt cuộc cũng trùng tu nhà cửa xong xuôi, còn san thêm được một cái sân lớn thì... lệnh tuyển binh tới.
Mỗi nhà phải cử ra một đinh nam. Liễu gia khi ấy có ba người đinh: Liễu lão cha, Liễu lão đại và Liễu lão nhị.
Đi lính... nghe thôi đã thấy rợn người. Thôn Kháo Sơn mới dâng lính được mấy hôm, mười người đi thì tám người không trở lại. Liễu lão cha còn đang trông mong hưởng phúc từ đứa út, đương nhiên không cam lòng đi, mà ông ta là gia chủ, ai dám nói nửa lời?
Còn Liễu lão nhị vốn lanh lẹ, từ nhỏ đã thấy cha nương thiên vị lão út, nên quen đường lăn lộn, ăn vạ khóc lóc. Đứa trẻ biết khóc mới có sữa, Liễu lão nhị lại khéo miệng, lão phu thê Liễu gia dĩ nhiên không muốn để Liễu lão nhị đi.
Thế thì người phải đi còn ai khác ngoài... Liễu lão đại?
Nhà mới vừa dọn vào được hai hôm, giường còn chưa ngủ ấm, Liễu lão đại đã bị người ta bắt đi ra chiến trường. Gió sương dãi dầu, khổ nhọc thế nào, chẳng cần phải nói cũng rõ.
Đợi đến khi ông chinh chiến tám năm trở về, ngôi nhà mới năm nào cũng đã hóa cũ, mấy đệ đệ muội muội đều lần lượt thành gia lập thất, trong nhà đâu còn chỗ dành cho ông?