Chương 43

Vệ Văn Khang mỉm cười đáp: "Để A Kiều mang thúc phụ về nhà, hắn là con hiếu tử, lẽ ra nên ở trước linh đường tụng kinh vì thúc phụ nhiều hơn. Tang sự vẫn cần phải nhờ các vị thúc thúc trong nhà họ Liễu trông nom."

Y nhìn quanh một vòng rồi nói tiếp: "Không biết ý các vị thế nào?"

Hai huynh đệ khác Liễu gia từ đầu vẫn chưa mở miệng, giờ lại động tâm. Mấy bữa nay thê tử bọn họ đã cằn nhằn không dứt, thời tiết thì nóng nực, cứ để một cỗ thi thể trong nhà thực chẳng thuận tiện gì. Chẳng may để lâu sinh ra mùi hôi thối thì sau này còn sống sao nổi trong căn nhà ấy? Không bằng để Liễu Thiên Kiêu mang xác về nhà hắn, dơ thì cũng dơ chỗ nhà hắn thôi.

Liễu lão tam liền cất tiếng: "Ta thấy chủ ý của Vệ tiểu tử này cũng hay."

Liễu lão tứ cũng vội phụ họa: "Phải đó, vừa thể hiện được tấm lòng hiếu thuận của A Kiều, vừa để huynh đệ chúng ta cũng góp chút tâm ý."

Liễu lão nhị tức đến nỗi trừng mắt nhìn hai người kia, lũ ngu, phá hỏng chuyện tốt của ông ta. Biết thế đã sớm bảo cha nương tống cổ chúng đi rồi.

Liễu lão út thì nghĩ, lời nói đến nước này, có ầm ĩ tiếp cũng chẳng đẹp mặt gì, bèn đưa mắt ra hiệu cho cha gật đầu thuận theo.

Liễu lão cha xưa nay thương đứa út nhất, song lúc này cũng đành phải làm trái ý nhị tử, nói: "Thôi được rồi, cứ vậy đi. Đừng ầm ĩ thêm nữa, kẻo quấy nhiễu hồn vía của đại ca các ngươi."

Cha ruột của Liễu lão đại đã lên tiếng, mọi sự coi như đã định. Liễu Thiên Kiêu sâu kín liếc nhìn Vệ Văn Khang một cái, rồi cẩn thận bế thi thể phụ thân, rời khỏi tổ trạch Liễu gia.

Cuối cùng cũng trông thấy ngôi nhà ngói xanh tường gạch rộng rãi của mình, Liễu Thiên Kiêu khẽ nhếch môi, lộ ra một nụ cười chẳng rõ là cười hay khóc.



Liễu gia tổng cộng có năm nam hai nữ, thêm lão phu thê Liễu gia là chín miệng ăn. Trước khi Liễu lão đại khôn lớn biết làm việc, cả nhà chỉ có ba gian chính phòng, một gian phòng phụ và một gian chứa đồ.

Ban đầu, Liễu lão đại ở một gian chính phòng, đến khi ba đệ đệ lần lượt chào đời, ông liền bị chuyển sang gian phòng phụ. Ba gian chính phòng, một gian để cha nương ở, một gian cho ba đệ đệ, một gian cho hai muội muội.

Còn vì sao không để Liễu lão đại ở cùng ba đệ đệ? Lời của Liễu lão nương khi ấy là: "Lão đại vóc dáng cao lớn, ngủ chung sẽ chen chúc ép các đệ đệ, làm huynh trưởng thì phải biết nhường nhịn."

Đến khi Liễu lão út chào đời, người trong thôn đều tấm tắc, thằng bé này vừa trông đã thấy linh lợi khác thường, về sau ắt sẽ chẳng giống bọn dân quê lấm lem bùn đất như bọn họ.

Liễu lão cha đời này chẳng có bản lĩnh gì, tự biết bản thân muốn đổi vận là chuyện không tưởng, đành ôm hy vọng vào con cái. Chỉ mong có một đứa ra hồn để ông ta còn được thơm lây, nếm mùi sung sướиɠ.