Chương 41

Liễu lão nhị liền chen miệng theo: "Phải đó, Thiên Kiêu, ngươi cũng là đứa biết chuyện, đừng có hồ đồ quá đáng."

Liễu Thiên Kiêu từ nhỏ đã biết, "ca nhi" không giống phàm nhân, không thể đỗ đạt, không được làm quan, không sinh nhiều đẻ giỏi như nữ tử, thậm chí còn bị khinh rẻ, sỉ nhục vì hay sinh chuyện xấu hổ.

Không ít nhà vừa thấy sinh ra ca nhi đã coi là điềm dữ, hoặc bóp chết, hoặc vứt lên núi cho dã thú tha đi.

Thiên Kiêu từng chịu vô số ánh mắt khinh miệt, nhưng phụ thân mẫu thân yêu thương hắn như ngọc quý, chưa từng để hắn thua kém một đứa trẻ nào. Dù là ca nhi, hắn vẫn có thể theo cha mổ lợn, làm ăn sinh sống.

Vậy mà giờ đây…

Liễu Thiên Kiêu lần đầu tiên trong đời căm hận thân phận ca nhi của mình.

Thôn trưởng tự cao tự đại, tộc trưởng khinh khỉnh, Liễu lão nhị giả bi thương nhưng lộ rõ thỏa mãn trong đáy mắt, Liễu lão út giảo hoạt khôn lỏi, từng ánh mắt đầy soi mói của dân làng, tất cả như dồn hắn vào hố bùn không lối thoát.

Hắn ngẩng đầu lên, giọng nghẹn lại nhưng vẫn kiên quyết: "Các người muốn thế nào thì mới chịu để ta đưa phụ thân về nhà?"

Cha hắn từng nói, đời này thà chịu đói chịu rét, chứ không bao giờ bước chân vào cái tổ trạch ấy nữa. Đến lúc chết mà vẫn phải nằm trong chốn từng khiến người đau lòng, sao có thể nhắm mắt yên nghỉ?

Liễu lão tam liếc mắt ra hiệu, lão nương lập tức hiểu ý, vừa quỳ vừa gào lên thảm thiết: "Cái nhà này không phải nhà của nó sao? Lúc ta sinh nó, đau đớn ba ngày ba đêm, suýt mất mạng. Cả đời một tay ta bón cơm thay tã, giờ người chết rồi, ta không có quyền được nhìn mặt con lần cuối à?!"

Thấy Liễu lão nương khóc đến thảm thiết, mấy bà già quanh đó cũng bắt đầu phụ họa, giọng đầy xúc động: "Đúng vậy, nhà ai mà chẳng có lúc cãi cọ. Chẳng lẽ thực sự không nhớ chút công dưỡng dục của cha nương à?"

"Phải đó, Liễu lão đại cũng chẳng ra gì, chia nhà rồi là chẳng còn bước chân vào cửa cha nương nữa."

"Câu này đúng đấy, trách sao Thiên Kiêu lại không biết chừng mực, trên sai thì dưới lệch."

"Cha nương nó cũng đâu phải người tệ, chẳng mấy khi đánh mắng, chỉ là lúc chia nhà thiên vị huynh đệ yếu hơn một chút thôi, chuyện thường tình mà, làm cha nương ai chẳng thương con?"

Liễu Thiên Kiêu nghe đến đây, rốt cuộc không nhịn được nữa, hai mắt rực lên giận dữ, gằn giọng quát lớn: "Dùng cha ta như trâu như ngựa, móc sạch từng đồng tiền mồ hôi nước mắt, đến một thước ruộng cũng không chịu chia, vậy mà gọi là tốt? Đám chó các ngươi, đầu óc toàn mỡ lợn rồi chắc?!"

Liễu lão nương lập tức trở mặt, mắng ầm lên: "Nói láo! Ai chẳng biết mày từ nhỏ đã sống như tiểu thiếu gia, thịt ăn thay rau, còn tao với cha nó thì sống trong nhà dột nát, ăn cơm độn khoai, vậy mà còn dám kêu khổ?"

Lúc trước còn có vài người bị lời Thiên Kiêu làm dao động, nhưng giờ nghe thế thì lại gật gù hùa theo, đúng thật, Liễu lão đại nuôi một đứa ca nhi không ra tích sự, mà nuôi y như nuôi con dòng cháu giống, lấy tiền ở đâu ra chứ? Cha nương Liễu lão đại đã chịu thiệt thế còn chưa đủ à?