Một tiểu ca nhi mà tính khí sao mà cứng đầu như đá. Vệ Văn Khang nhíu mày: "Ngươi nên nghỉ ngơi, đừng cố gắng quá sức."
Liễu Thiên Kiêu giận dữ hét lên: "Ngươi thì biết cái quái gì? Đám súc sinh ở tổ trạch, có kẻ nào tử tế? Để cha ta nằm trong nhà chúng, người sao mà yên lòng nổi?"
Nói rồi, hắn một cú va mạnh, ép Vệ Văn Khang phải lùi lại, rồi vụt chạy đi trong màn đêm.
Vệ Văn Khang bị hắn xô mạnh, cả nửa bả vai đều tê rần đau đớn. Người ta thì lòng tốt khuyên nhủ, hắn thì nửa lời chẳng cảm kích, chỉ biết một mực làm càn.
Nếu chẳng phải trước lúc lâm chung Liễu lão đại từng dặn dò, thì y nào có hơi sức đâu mà đi lo những chuyện rối ren như nồi cháo heo nhà hắn thế này?
Chẳng qua quân tử một lời nặng nghìn vàng, đã nhận lời với Liễu lão đại là sẽ chiếu cố Thiên Kiêu, thì Vệ Văn Khang không có lý do gì để bỏ dở nửa chừng.
Y xoa cánh tay ê ẩm, rồi cũng theo bước chạy tới.
Tổ trạch Liễu gia cũng chỉ là mấy gian nhà đất cũ nát, năm tháng đã phủ bụi rêu, thoạt nhìn còn mục nát hơn cả nhà Thiên Kiêu. Nhưng vì con cháu đông đúc, nên diện tích cũng khá rộng rãi.
Liễu Thiên Kiêu vừa bước vào, liền thấy linh đường đã được dựng xong. Hai bên treo vải trắng, chính giữa đặt bàn hương án, trên bày lễ vật và đôi nến trắng đang cháy.
Thi thể của Liễu lão đại được phủ vải trắng, đặt ngay giữa linh đường, xung quanh có mấy người đang quỳ đốt giấy tiền, thoạt nhìn cũng có phần nghiêm trang.
Nhưng Liễu Thiên Kiêu chẳng đoái hoài gì đến lễ nghi, xộc thẳng vào làm cả đám người giật mình thất sắc.
Liễu lão nương lập tức đổi sắc mặt, giọng the thé như rít lên giữa không khí tang thương: "Ngươi cái đồ khắc cha khắc nương, mệnh xúi quẩy! Đột ngột xông vào làm gì? Chẳng lẽ cha ngươi chết chưa đủ thảm, muốn khiến người ta chết rồi cũng không được yên sao?"
Liễu Thiên Kiêu chẳng buồn liếc bà ta một cái, chỉ bước tới vén tấm vải trắng phủ xác cha, rồi cúi xuống bế lấy thân thể đã lạnh ngắt của người ấy: "Ta đưa cha ta về. Người sớm đã nói rồi, cả đời này không muốn bước chân vào tổ trạch này nửa bước!"
Liễu lão nhị nghe vậy thì mặt biến sắc. Nhà Liễu lão đại là ba gian nhà ngói gạch xanh, mới dọn vào chưa được bao lâu. Ông ta vốn tính chờ lo tang xong sẽ nhận vơ lấy làm của hồi môn cho Đại Lang nhà ông ta cưới vợ, giờ mà linh cữu mang ra khỏi nhà, nơi ấy bị coi là không may, ai dám dọn vào nữa?
Ông ta vội vã lao tới chặn trước mặt Thiên Kiêu, miệng nói liến thoắng: "Không được! Người đã khuất quan trọng nhất là được yên nghỉ, ai đời dời linh cữu tùy tiện như thế?"
Liễu Thiên Kiêu sức lực vốn đã mạnh, lại thêm nỗi đau trong lòng bùng phát, hất văng hắn như hất một bao rơm. Không ai cản được, hắn ôm thi thể phụ thân mà bước ra cửa.
Đám người Liễu gia rối loạn cả lên, vốn đã phân gia, giờ mà để Thiên Kiêu lo liệu tang sự một mình, vậy thì còn mặt mũi nào chen vào đòi chia chác đây?