Chương 38

Thôn trưởng nghe vậy liền gắt: "Nhà lão đại làm ăn có của ăn của để, sợ gì không có tiền? Ông chỉ cần đứng ra lo liệu là được rồi."

Liễu lão cha còn định biện bạch, nhưng bên cạnh Liễu lão út đã kéo tay áo ông ta, rồi lên tiếng trước: "Xin thôn trưởng cứ yên tâm. Nhà ta tuy chẳng dư dả gì, nhưng lúc này không thể để bụng chuyện bạc tiền. Chuyện hậu sự của đại ca, nhất định sẽ lo chu toàn."

Thôn trưởng nghe vậy thì gật đầu hài lòng: "Bảo sao lão út có tiền đồ, tâm thế và tầm nhìn cũng khác hẳn."

Vốn nấp sau lưng mọi người, Tiểu Tiền thị lúc này cũng vội vàng bước ra, lớn tiếng nói: "Đại ca đã đi rồi, thì lão nhị chính là người lớn nhất trong nhà, nào đến lượt lão út nhúng tay vào? Phu thê chúng ta tự nhiên sẽ lo liệu mọi việc chu tất."

Hừ, Liễu lão út mặt dày lại càng dày thêm. Giữa ban ngày ban mặt mà còn dám giở trò đạo mạo, mượn cớ "giúp đỡ lo tang sự", chẳng phải là muốn nhân cơ hội moi tiền hay sao? Tang lễ vào ra biết bao khoản, chỉ cần lượn tay một chút, cũng đủ vét một mớ không nhỏ.

Bảo sao nhà lão út khá giả, xem cái đầu óc người ta xoay chuyển lanh lợi là biết. Nếu chỉ dựa vào cái nghề gánh hàng rong bán vặt thì lấy đâu ra tiền mà xây nổi căn nhà năm gian gạch xanh ngói lớn?

Thôn trưởng vốn cũng chẳng phải người tốt lành gì, chuyện nào không lợi thì thôi, chỉ cần có người đứng ra gánh là ông ta vui rồi. Thấy hôm nay Tiểu Tiền thị xưa nay vốn keo kiệt từng đồng lại ra vẻ nhiệt tình như vậy, liền gật đầu nói: "Được, nhà lão nhị xem ra cũng biết phải trái. Vậy phu thê các người cùng lão út và mấy huynh đệ khác, lo tang sự cho tử tế vào."

Tiền thị cười niềm nở, gật đầu lia lịa: "Không thành vấn đề, tất cả cứ giao cho chúng tôi."

Liễu lão út thì vẫn giả vờ như không hay biết mưu tính trong bụng Nhị tẩu, nét mặt phủ đầy bi thương, chắp tay mà nói: "Tất nhiên, tất nhiên. Nhất định phải để đại ca ra đi thanh thản."

Liễu Thiên Kiêu lúc tỉnh lại, đầu óc vẫn còn choáng váng mơ hồ. Ngoài cửa sổ trời đã tối đen, hắn muốn khóc cũng không còn nước mắt. Gắng gượng mãi mới lết được dậy, run rẩy mở cửa phòng bên cạnh, bên trong trống rỗng. "Cha đâu rồi… Cha ta đâu rồi?"

Hắn biến sắc, vùng dậy chạy thẳng ra sân, thấy trong viện không một bóng người, lại gấp gáp đẩy cửa lớn, miệng hô to: "Cha ơi! Người đi đâu rồi?"

Có một bóng dáng gầy gò từ góc tường đất lặng lẽ bước ra, là Vệ Văn Khang: "Ở tổ trạch nhà họ Liễu, linh đường cũng được dựng ở đó rồi."

Liễu Thiên Kiêu như bị kim đâm, giọng vỡ ra: "Sao lại ở tổ trạch? Dựa vào đâu mà để cha ta ở nơi ấy? Ta phải đi rước người về nhà!"

Vệ Văn Khang vội ngăn lại: "Dựng linh đường ở đó cũng tốt. Trong nhà chỉ còn mình ngươi, chớ để âm khí quấy nhiễu."

Liễu Thiên Kiêu xô mạnh y ra: "Chỉ là một tiểu ca nhi thì sao? Ta muốn đưa cha ta về! Ta chăm sóc được người!"