Người trong thôn ai cũng rõ, Thiệu đại phu hồi còn ở tỉnh thành vốn chẳng được cho khám bệnh đàng hoàng, dù có thiên phú đến mấy thì tay nghề cũng hữu hạn.
Liễu Thiên Kiêu trong lúc cắm đầu chạy, cố sức giữ cho bản thân bình tĩnh: "Cha ta thân thể cứng cỏi lắm, nhất định không có chuyện gì đâu. Đừng để ông ở nhà Thiệu đại phu nữa, Ngốc to xác, ngươi mau đi tìm cho ta một chiếc xe lừa, ta phải đưa người lên trấn ngay."
Thiệu Tráng hiểu tâm trạng của hắn, nhưng… với cái lỗ thủng to tướng trên ngực như thế, dù có thần tiên hạ phàm cũng vô phương cứu chữa: "Cứ đi xem trước đã."
Liễu Thiên Kiêu từ nhỏ đã lớn lên cùng hắn ta, nhìn thần sắc ấy, còn không hiểu ý gì sao? Nhưng trong lòng vẫn bám lấy một tia hy vọng, cha hắn thân thể cường tráng biết bao, mấy năm trước còn bị heo rừng húc thủng cả bụng, máu me bê bết như cái xác trôi sông, thế mà nằm bẹp mấy tháng lại hồi sinh như thường.
Thế nhưng, đến khi tận mắt thấy Liễu lão đại gắng gượng mấy phen mới miễn cưỡng mở được mắt ra, Liễu Thiên Kiêu đã nghẹn đến độ không thốt nổi một lời. Hắn chỉ biết ôm chặt lấy thân thể cha mình đang dần lạnh toát, trong đầu trống rỗng như thể bị ai đào rỗng cả linh hồn.
Liễu lão đại rõ ràng đã là cung tên đã tận, chỉ cố níu lại chút hơi tàn để đợi ca nhi yêu quý. Ông chỉ rặn ra được mấy tiếng đứt quãng: "Sống… sống cho thật tốt…"
Đôi bàn tay từng mặc áo cho hắn, từng che chở hắn khỏi cái tát của Liễu lão nương, từng cõng hắn trên vai chạy khắp thôn, đôi tay thô ráp chai sần chưa một ngày ngơi nghỉ ấy, giờ đây… rũ xuống vô lực.
Liễu Thiên Kiêu hé miệng, còn chưa kịp gọi một tiếng "cha"… đã ngất lịm trong vòng tay của tử biệt.
Thôn trưởng thở dài não ruột. Cho dù Liễu lão đại có nhiều điều không phải, nhưng cũng là người mình trông từ nhỏ đến lớn. Mới hôm qua còn tươi cười bắt chuyện, khoe rằng định tìm rể cho Tiểu Kiêu, hôm nay đã hóa thành thi thể lạnh ngắt.
"Tiểu Kiêu nó giờ thế kia thì còn trông được gì nữa. Mọi người cùng nhau phụ một tay, đưa người về nhà. Đều là người một thôn, tang sự của Liễu lão đại, mong bà con hết lòng giúp đỡ."
Rồi quay sang bảo với Liễu lão cha: "Tuy nói là đã phân gia, nhưng máu mủ ruột rà thì vẫn là máu mủ. Việc hậu sự của lão đại, ông vẫn nên đứng ra sắp xếp cho rõ ràng."
Liễu lão cha vốn còn đang đau lòng chưa nguôi, nghe vậy liền ngẩng đầu, lắp bắp: "Ta… ta có thể sắp xếp gì chứ…"
Thôn trưởng biết ông ta là người nhút nhát, cả đời chẳng dám nói to tiếng, nên nhíu mày nói thẳng: "Dựng linh đường, mời bà con đến viếng, làm lễ đưa tang, ông cũng bảy tám chục tuổi rồi, chẳng lẽ chuyện tang ma lại chưa từng thấy? Cứ theo lệ là làm được thôi."
Liễu lão cha vội vã nói: "Làm thì dễ, nhưng tiền bạc ai lo? Dựng linh đường, bày mâm cỗ, đóng quan tài, khiêng linh cữu… thứ nào mà chẳng tốn bạc?"