Chương 36

Trong nhà còn có mấy quả cà tím chín rộ, cũng đem phơi khô thành cà khô, sau ngâm nước, xào dầu nóng một phen, ấy là món ăn thơm béo vô cùng.

Làm nghề bán thịt, cái hay là không bao giờ thiếu dầu mỡ.

Liễu Thiên Kiêu vừa tính toán vừa làm việc, nào ngờ một bóng người xộc thẳng vào cửa, khiến hắn giật mình suýt làm rơi rổ rau.

"Ngốc to xác, làm cái gì mà l*иg lộn lên vậy! Cẩn thận húc hỏng cửa nhà ta bây giờ!"

Kẻ được gọi là "ngốc to xác", chính là Thiệu Tráng, đại nhi tử Thiệu gia, lúc này đang thở hồng hộc, trán toát đầy mồ hôi, cuống cuồng la lên: "Còn lo cửa với nẻo gì nữa! Mau theo ta, cha ngươi bị rắn độc cắn, sắp không qua nổi rồi! Mau lên, còn kịp nhìn mặt lần cuối!"

"Lần cuối" mấy chữ này như sấm nổ bên tai, khiến Liễu Thiên Kiêu suýt nữa ngã quỵ. Hắn cắn răng đến mức đầu ngón tay in vết móng, cố ép mình tỉnh táo lại: "Cha ta... hiện giờ ở đâu?!"

Thiệu Tráng cũng không dây dưa, vừa kéo hắn chạy vừa đáp: "Ở nhà Thiệu đại phu!"

Thiệu đại phu là lang y trong thôn, dân bản địa chính gốc của thôn Thanh Thủy. Năm xưa còn trẻ từng gặp vận đỏ, giúp được một lão đại phu của hiệu thuốc lớn ngoài tỉnh thành. Vị đại phu nọ thấy ông ấy tuy trẻ người nhưng lòng dạ ngay thẳng, lanh lợi dễ dạy, bèn dẫn về tỉnh cho làm học trò.

Ấy là hiệu thuốc lớn ở chốn phồn hoa, học được tay nghề ra nghề là có thể đổi vận cả đời, trở thành đại phu danh giá được người người kính trọng. Mà nghề y lại kiếm bạc dễ, chỉ mấy thang thuốc cũng đủ cho người trong thôn tiêu xài cả tháng trời.

Khi ấy ai cũng nói, Thiệu đại phu là người được ông trời ưu ái, cả nhà từ nay thoát cảnh nông hèn, bước vào hàng dân thành thị.

Đến nỗi hôn sự của mấy huynh đệ tỷ muội trong nhà cũng theo đó mà lên mấy bậc, còn bản thân Thiệu đại phu cũng cưới được một cô nương đẹp nhất thôn năm ấy, ai nấy đều mừng cho ông ấy.

Nào ngờ, đúng lúc thiên hạ ngỡ hắn sắp thành rồng, ông ấy lại âm thầm dắt theo người thê tử mới cưới chưa đầy năm, lặng lẽ quay về quê.

Thì ra, vị đại phu nhận ông ấy làm đồ đệ đột ngột qua đời, bọn học trò khác vốn đã khó chịu vì ông ấy xuất thân bần hàn, lại được ưu ái quá đỗi. Thời buổi ấy, ai học nghề làm y chẳng phải có thân thế hoặc bỏ bạc đút lót, đằng này ông ấy chỉ nhờ một lần giúp việc mà lọt vào cửa lớn, làm sao không khiến người ta ghen tức?

Hôm thì bị cố ý bỏ đói, hôm thì bị xúi chủ tiệm làm khó đủ đường. Thiệu đại phu cố nhịn mấy tháng, rốt cuộc cũng chịu không nổi, bị đuổi khỏi hiệu thuốc.

Trải qua lắm thị phi, ông ấy cũng nguội lạnh tâm can, trở về quê sống đạm bạc. Dựa vào chút y thuật học được khi làm tiểu đồng, ông ấy hành nghề lang y chân đất, chuyên trị cảm mạo, bong gân, trật khớp. Ngoài ra còn lên núi hái thuốc đem bán cho hiệu thuốc trấn trên, đủ sống qua ngày, dù vất vả nhưng cũng đỡ hơn làm ruộng khom lưng nhổ cỏ.