Chương 35

Chỉ có Liễu Thiên Kiêu là sống chết không chịu đi. Hắn biết núi sâu nguy hiểm, mấy năm trước, ở thôn Kháo Sơn còn có một lão thợ săn gặp phải rắn lớn, đến lúc tìm được thì... chỉ còn lại bộ xương chưa gặm hết.

Liễu lão đại xưa nay chiều chuộng ca nhi, thấy Liễu Thiên Kiêu không cho đi, cũng không cưỡng ép, nhưng trong lòng lại dấy lên một suy nghĩ khác.

Thằng nhỏ cũng lớn dần rồi, nếu sớm tích cóp được ít bạc mua sạp hàng trong thành, sau này kén rể vào cửa cũng có thể chọn được người tử tế, môn đăng hộ đối một chút.

Sáng hôm ấy, Liễu lão đại dậy sớm, húp liền hai bát cháo lớn, lại gắp hai củ cải muối trong hũ dưa mới ngâm, ăn kèm hai cái bánh màn thầu còn nóng hôi hổi, rồi xắn tay áo đi thẳng tới nhà kho.

Liễu Thiên Kiêu thấy cha bới tung trong xó, lôi cả đống cung tên, đao lớn năm nào ra, thì lấy làm lạ, hỏi: "Cha làm gì thế?"

Liễu lão đại chỉ nói qua loa: "Không có gì, lâu ngày không đυ.ng đến, đem ra lau chùi kẻo để hư."

Liễu Thiên Kiêu biết cha vốn quý mấy món ấy như bảo bối, cũng không nghi ngờ gì. Chỉ dặn: "Mấy hôm nữa tới phiên chợ lớn, sợ trong nhà không đủ thịt bán, chúng ta lúc nào đi thu thêm mối đây?"

Liễu lão đại đáp: "Không thu nữa, hôm qua đã lấy nhiều rồi, là tính toán bán nốt trong mai, rồi nghỉ mấy bữa, ra đồng dọn dẹp lại ruộng vườn."

Đích thực là mấy hôm nay chưa ra đồng. Liễu Thiên Kiêu thấy hợp lý, bèn vui vẻ nói: "Vậy mai con theo cha đi."

Liễu lão đại lắc đầu: "Việc không nhiều, mình cha làm là được. Con ở nhà dọn dẹp lại vườn rau đi, mấy luống rau già rồi, thu hoạch xong còn kịp gieo đợt mới."

Liễu Thiên Kiêu nghe xong cảm thấy cũng phải, bèn gật đầu đồng ý. Chẳng ngờ, chính cái gật đầu này... về sau mỗi khi nhớ lại, hắn đều thấy hối hận đến xanh cả ruột gan.

Hôm sau, thịt quả nhiên bán rất nhanh, giữa trưa đã về đến nhà. Hai cha con ăn tạm bữa sớm, rồi mỗi người một việc. Liễu Thiên Kiêu ra vườn nhổ cỏ, lại hái đậu đũa một lượt, thứ này trồng nhiều, nấu xào, làm gỏi, rang khô, kiểu gì hắn cũng thử hết rồi.

Dẫu tài nấu nướng của hắn có tốt đến đâu, ăn mãi cũng ngán. Về sau, chỉ cần thấy món đậu đũa bưng lên bàn, mặt Liễu lão đại liền cứng lại như thể... vừa nuốt phải một cục đá lạnh.

Liễu Thiên Kiêu ban đầu còn cười chê mấy lần, về sau cũng chẳng ép cha ăn đậu đũa nữa. Thứ này dùng được lắm, ăn không hết thì rửa sạch phơi khô, rồi nhét vào vại dưa muối. Vài bữa sau mang ra, xào cùng thịt băm, là món mặn đưa cơm cực kỳ ngon miệng. Cắt nhuyễn đem ăn kèm cháo loãng cũng ngon chẳng kém gì thịt.

Nếu còn dư nhiều, thì đem chần nước sôi rồi phơi khô, làm thành đậu đũa khô, mùa đông lấy ra hầm thịt, nấu canh hay xào giòn, cha hắn đều mê tít.