Liễu Thiên Kiêu thật sự sững người. Hắn làm việc ở trấn trên, ngày nào cũng phải đυ.ng chạm mấy tên nha dịch, luôn phải nhún nhường sợ đắc tội, chẳng có chỗ nào nói lý được. Nay nghe rằng tú tài có thể diện kiến quan lớn mà không cần bẩm báo, gặp quan không phải quỳ, chẳng phải là không cần sợ những kẻ cậy quyền kia nữa sao?
Liễu lão đại thấy tiểu tử nhà mình há mồm trợn mắt, trong lòng buồn cười, liền trêu: "Giờ mới biết đọc sách có ích à?"
Liễu Thiên Kiêu cười khổ đáp: "Trước giờ nào từng nghĩ nó lại tốt đến vậy đâu."
Liễu lão đại vỗ vai hắn, chậm rãi nói: "Lợi ích thì còn nhiều lắm. Dẫu có không đậu tú tài, chỉ cần biết chữ, đọc được sách, làm việc gì cũng hơn người ta một bậc."
Liễu Thiên Kiêu ngộ ra, gật gù: "Chả trách cha lại quý Vệ Văn Khang đến thế."
Liễu lão đại trừng mắt, nghiêm mặt quát: "Nói năng linh tinh! Cha ngươi là hạng người trọng danh lợi sao? Ta thật lòng thấy Vệ tiểu tử là đứa có chí."
"Được rồi được rồi, cha là quý người có chí."
Cả đám đang nói chuyện rôm rả thì quan sai thu thuế đã tới, bộ dáng ai nấy hung hăng, trợn mắt hằm hè, cứ xoay quanh mấy bao lương thực mà xem xét, còn dùng chân đá mạnh mấy cái. Thấy bao nào lõm xuống liền la lối om sòm, bắt chủ hộ nộp cho đầy mới thôi.
Liễu Thiên Kiêu từ trước tới nay chưa từng theo cha đi nộp thuế, ngạc nhiên hỏi: "Chẳng phải tính theo cân nặng sao? Bao lúa đầy hay không liên quan gì chứ?"
Liễu lão đại ghé sát, hạ giọng giải thích: "Sợ người ta giở trò đấy. Bao lương này là do quan phủ phát xuống, mỗi bao chứa đúng mười đấu. Quan sai nhét lúa chặt thêm chút, lúa dư ra chính là phần bọn họ ăn chặn."
Liễu Thiên Kiêu nhìn bọn nha dịch mà càng thêm ngứa mắt. Nếu không phải sợ gây chuyện, hắn đã muốn xông lên đá lại cho bõ tức.
Nhà nông chẳng có tháng nào gọi là nhàn, thu thuế xong, lương thực trong nhà vơi đi thấy rõ, ai nấy đều nôn nao trong dạ. Nhân lúc vừa rảnh tay, mọi người bèn tranh thủ trồng thêm rau quả, hái trái bán lấy đồng bạc vá víu ngày sau.
Mấy thanh niên gan to mật lớn trong làng, ba người một nhóm, năm người một tốp, rủ nhau lên núi săn thú. Giờ đang là lúc con mồi vào mùa béo tốt, nếu may mắn tóm được gà rừng hay thỏ hoang, thì quả là một bữa thịt hiếm hoi, cả nhà có khi vui suốt mấy ngày liền.
Liễu lão đại hồi trẻ vốn là tay săn cự phách, từng có lần bắn hạ được một con gấu đen, bán được trăm lượng bạc, khiến bao người nghe kể đỏ cả mắt.
Có điều, khi ấy Liễu lão đại còn chưa đi lính, nhà cũng chưa phân riêng, số bạc kia liền bị Liễu lão nương cất kỹ, phần ông được chia... là hôm đó được ăn thêm một quả trứng gà.
Nay Liễu lão đại từng ra chiến trận, cũng là người gϊếŧ heo lâu năm, thân thủ vẫn còn dẻo dai. Nhiều người trong thôn bèn rủ rê cùng ông lên núi săn thú.