Chương 32

Đừng coi thường cái "tám phần nộp một" này. Giặc đã yên, hài tử sinh nhiều, nhà nào mà chẳng đất ít người đông?

Còn cái chuyện quan phủ chia đất cho trẻ sơ sinh ư? Đừng mơ.

Chuyện ấy là việc của mấy trăm năm trước, may mà không có quan lớn mạnh tay cướp đất dân đã là phúc đức ba đời rồi.

Còn đất hoang? Có đấy. Nhưng ai dám khai phá thì cứ tự mà đi làm, chỉ là mấy năm đầu chẳng thu được gì cũng chớ có oán trách.

Liễu lão đại xưa nay vẫn cho rằng cái xứ họ đang sống tuy gọi là đất lành sản vật phong phú, nhưng địa chủ cường hào lại quá nhiều, chẳng bằng khi ấy hắn đánh giặc trở về, từng đi qua Bắc Lâm phủ, đất đai ở đó mênh mông, bỏ hoang chẳng ai cày cấy, dã thú qua lại cũng lắm.

Ông vốn xuất thân nhà nông, vừa thấy đất hoang liền đỏ mắt thèm thuồng. Tự mình dùng tay bốc thử, thấy đất dẻo nặng, màu mỡ trông rõ, ruộng tốt khỏi cần hỏi.

Nếu chẳng phải vì lo lắng chốn người xa lạ, chỉ sợ ngày ấy ông đã định cư luôn nơi đó. Về sau, ngày tháng khốn khó, ông vẫn thường lẩm bẩm trong nhà, nếu thật sự ăn chẳng đủ no, chi bằng liều mình lên Bắc Lâm phủ một phen.

Liễu Thiên Kiêu cũng thầm hướng về nơi ấy. Thời tiết khắc nghiệt thì đã sao? Miễn có thể trồng được lương thực, có thể đổi được bạc, thì là đất tốt. Với hắn, nơi nào có thể ăn no bụng thì nơi ấy là thiên đường.

May mà Lâm An phủ nơi họ ở, ngoài việc đất ít người đông thì vẫn còn có ưu điểm khác.

Chỗ này nằm nơi giao lộ, chính là ngã ba của mấy tuyến quan đạo lớn, buôn bán lui tới tấp nập. Nếu nhà có thể gom góp được chút bạc, đưa con học nghề, hoặc mở sạp làm ăn buôn bán nho nhỏ, thì chuyện ăn mặc cũng chẳng phải lo.

Thậm chí nếu khốn quẫn quá, vẫn có thể lên thành làm công cho nhà giàu, tuy thân phận thấp kém, nhưng cũng sống được. Có điều, phận hèn thì chuyện cưới gả con cái sau này cũng khó lòng vừa ý.

Nói về chuyện ruộng thuế, thật ra có một con đường để miễn giảm, ấy chính là đọc sách thi Hương cống.

Lúc binh lửa loạn lạc, người ta chê kẻ đọc sách vô dụng, đạo lý Khổng Mạnh cũng bị gạt xó. Dân đen muốn đổi vận, cách tốt nhất chính là học võ, ra chiến trường lập công, giành lấy chút chức quan, vừa có thân phận vừa có thực quyền.

Chỉ tiếc, những người bị ép đi lính vốn là nông dân tay lấm chân bùn, da vàng bụng lép, trông thấy quan binh còn run rẩy, sao mà đòi đánh trận? Giao bọn họ ra chiến trường, chẳng khác nào đưa thân nạp mạng.