Chương 30

Tiểu Tiền thị thấy đứa nữ nhi trước nay ngoan ngoãn bỗng hóa thành người khác, vừa giận vừa kinh, còn sinh nghi chẳng biết có phải bị tà khí gì nhập vào hay không, liền lén tìm bà đồng đến trừ tà.

Ai ngờ đến trước mặt bà đồng, Liễu Kim Nhi lại ngoan ngoãn lạ thường, mặc cho nương nói gì cũng không hé răng, chỉ cúi đầu khóc thút thít.

Đến nỗi bà đồng vốn quen ăn tiền bất nghĩa cũng thấy mềm lòng, khuyên Tiểu Tiền thị rằng: "Nữ nhi tuy chẳng chống đỡ được cả cửa nhà như nhi tử, nhưng cũng có thể góp phần vun vén. Nhà Hứa thợ mộc kia chẳng nhờ cô cô bên nương gia mà học được tay nghề đấy sao? Bà ấy à, đừng nên làm quá tay kẻo tổn đức."

Một lời khiến Tiểu Tiền thị tức nghẹn trong ngực. Ý gì đây? Nói bà ta là người hành hạ con mình ư? Nhà ai mà nữ nhi chẳng phải làm việc, đồ tốt cũng phải nhường ca ca đệ đệ, sao tới lượt bà ta lại bị bảo là làm quá?

Chỉ là nghĩ tới nghĩ lui, kế sách dạy dỗ cũng đều đã dùng, mà lại không thể nói bừa ra ngoài kẻo hỏng thanh danh của Liễu Kim Nhi, đến lúc không gả đi được lại thành gánh nặng trong nhà.

Huống hồ gì, nàng ta vẫn làm việc như trước, sau này tiền sính lễ cũng chẳng vì thế mà ít đi. Nghĩ tới đây, Tiểu Tiền thị cũng đành nén giận, nhịn nhục chờ thời.

Về phần Liễu Thiên Kiêu, hắn chẳng hề hay biết trong họ hàng có nhiều chuyện rối ren như vậy. Chỉ thấy mỗi lần gặp mặt, Liễu Kim Nhi nhìn hắn bằng ánh mắt cau có, mày chẳng ra mày, mắt chẳng ra mắt. Hắn cũng chẳng bận tâm, cứ xem như nàng ta mặt mũi bẩm sinh đã khó coi, trong lòng chẳng lấy làm để bụng.

Chỉ có Lý bà tử là ấm ức thay cho nhi tử nhà mình, thi thoảng lại bóng gió châm chọc mấy câu về hắn với Hứa Kiều Nương.

Liễu Thiên Kiêu vốn bị người nói xấu quen rồi, chẳng buồn bận tâm, có điều Hứa Kiều Nương cũng chẳng giận dỗi gì thì đúng là lạ thật.

Thế nên hắn mới hỏi: "Ngươi chẳng phải ghét nhất là người khác nói chuyện thị phi sau lưng sao? Cớ gì không so đo với Lý bà tử?"

Hứa Kiều Nương mỉm cười: "Ta với bà ta thì có gì mà so đo? Nhi tử bà ta hôm qua còn hí hửng mang vịt quay từ thành về cho ta. Gói kỹ ôm trong ngực cả đường, đến tay ta vẫn còn ấm."

Liễu Thiên Kiêu nghe mà sửng sốt: "Nham ca chu đáo vậy à? Thế ngươi có nhận không?"

Hứa Kiều Nương nói: "Ban đầu ta không muốn nhận, nhưng huynh ấy cứ đứng lì ở đó không đi, trời nắng như đổ lửa, ta sợ huynh ấy bị say nắng nên đành phải cầm lấy."