Chương 3

Ban đầu có nhà giàu không cam lòng, cố tình cưới vợ gả chồng cho bọn họ, nào ngờ đến đêm tân hôn, dù gượng ép viên phòng xong xuôi, cuối cùng vẫn chẳng thể hoài thai, lâu dần cũng đành bỏ cuộc.

Thế là thiên hạ liền gọi những đứa trẻ ấy là ca nhi. Ca nhi dễ nhận diện, vừa sinh ra đã có một nốt ruồi đỏ trên mặt, to cỡ hạt đậu xanh, màu sắc đậm nhạt không đồng đều.

Trải qua hai ba trăm năm, người ta dần phát hiện màu sắc nốt ruồi ấy có quan hệ đến khả năng sinh sản. Màu càng đỏ đậm thì dễ hoài thai, còn nhạt thì e cả đời cũng chẳng thể có con. Bởi vậy, nốt ruồi ấy được gọi là "thai chí".

Liễu Thiên Kiêu bẩm sinh có thai chí nhạt màu, tính tình lại chịu ảnh hưởng từ người cha đồ tể, nên cứng cỏi hung hãn, dung mạo cũng chẳng nổi bật. Dù gia cảnh Liễu gia trong thôn không đến nỗi nào, lại chỉ có một ca nhi là hắn, vậy mà chuyện hôn sự vẫn mãi không thành, người đến cầu hôn đều là phường què cụt dị dạng.

Lời của Tiền thị quả là chọc thẳng vào tim gan hắn, nhưng Liễu Thiên Kiêu lại không mấy bận tâm, bởi vì con người hắn suốt đời chỉ có hai sở thích, một là kiếm bạc, hai là ăn uống.

Thực ra, nói trắng ra thì kiếm bạc cũng là để ăn uống cho sướиɠ miệng, còn chuyện thành gia lập thất, hắn chẳng có mảy may hứng thú.

Cho nên lúc nghe Tiền thị lắm lời, cơn giận trong lòng lại dần dịu xuống, hắn cười khẩy: "Ta cần gì phải gả gả cưới cưới? Cha ta nuôi được ta. Không như có người, suốt ngày chạy đôn chạy đáo, chỉ mong gả nữ nhi đi cho được giá."

Tiền thị bị chọc đến nổi giận đùng đùng, miệng thét to, rồi quay sang gào lên với đám người xung quanh: "Bà con xem này! Ca nhi nhà lão đại Liễu gia quả là chẳng có gia giáo gì! Ta có lòng đến đây mua thịt giúp làm ăn, ai dè nó lại đối đãi với thẩm thẩm của mình như thế! Trời ơi cái ngực ta... không ổn rồi... tức đến đau thắt cả tim!"

Nói xong còn ôm ngực làm bộ làm tịch, khiến người qua đường chẳng hiểu đầu đuôi cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

"Ca nhi mà hành xử như vậy, đúng là thất lễ."

"Tính tình thế này mà ở thôn chúng ta, đã sớm bị lôi lên từ đường quỳ phạt rồi."

Hồi ấy, khi thê của Liễu lão đại vừa mới mất, còn chưa qua đầu thất, Vương bà mối đã da mặt dày mò đến cửa nói chuyện hôn nhân: "Ta đã bảo rồi, khi ấy nên cưới thêm người nữa, chứ để một đứa ca nhi lớn lên không người dạy bảo, sao mà nên người được? Không nghe ta, giờ thì rước họa vào thân chưa?"