Chương 29

Thấy nương lo lắng đến vậy, mặc dù hông đau đến muốn khóc, nhưng trong lòng Liễu Kim Nhi lại dâng lên một tia khoái trá khó tả. Nàng ta hất mạnh tay nương ra, vừa khóc vừa la lớn: "Người ta sống cũng bị bức tới chết, giữ cái danh tiếng làm gì?"

"Ngươi còn nói nữa, ai bức ngươi tới chết hả?" Tiểu Tiền thị quýnh quáng nhảy dựng lên, hạ giọng năn nỉ: "Tổ tông của nương ơi, con có chuyện gì cứ từ từ nói có được không?"

Tổ tông? Nương nàng ta mà có ngày gọi nàng ta là tổ tông? Trước đây toàn gọi nàng ta là mặt dày, đồ đẻ ra chỉ tổ tốn cơm, có lúc còn không thèm gọi tên, hôm nay vì một trận ầm ĩ, lại ép ra được một tiếng "tổ tông".

Liễu Kim Nhi bỗng thấy nực cười, trong lòng lại dâng lên một luồng lạnh lẽo không nói nên lời, thì ra Liễu Thiên Kiêu nói không sai, tính tình có tốt đến đâu cũng bị người ta ức hϊếp tới chết, chỉ có nắm đấm cứng rắn mới khiến người khác kiêng dè.

Nàng ta không có nắm đấm cứng rắn, nhưng nếu cha nương đã định đem nàng ta ra đổi lấy lợi lộc, thì chí ít cũng phải dỗ dành nàng ta vài phần chứ.

Nếu không... nếu không thì nàng ta cứ khóc, cứ làm loạn, thậm chí treo cổ, nhảy sông. Phải, treo cổ, nhảy sông, sống đã chẳng ra gì, thì chết còn hơn.

Nương nàng ta suốt ngày bảo ca nhi tỷ nhi nhà người ta làm thϊếp cho nhà giàu, sống sướиɠ biết bao nhiêu...

Liễu Thiên Kiêu từng nói với nàng ta rằng, thiên hạ này đâu có nhiều chuyện tốt đẹp như người ta vẫn mơ. Lắm kẻ làm thϊếp, ban ngày bị lang quân dày vò, ban đêm lại bị chính chủ mẫu hành hạ, thậm chí đến cả nha hoàn tiểu đồng trong phủ cũng chẳng buông tha. Ai biểu bọn họ đã ký giấy bán thân? Mạng rẻ như cỏ rác, chết rồi cũng chỉ đền mấy đồng bạc, bạc ấy lại được mang về để phụ thân ca ca xây nhà cưới thê tử, sống sung túc vui vẻ, người chết còn chẳng bằng một cái rìu cũ.

Trước đây nàng ta luôn tin vào lời cha nương, nhưng hôm nay nghĩ lại, Liễu Thiên Kiêu từng theo đại bá mang thịt heo đến tận cửa nhiều nhà phú hộ, thấy nhiều hiểu rộng, dẫu gì cũng hơn cha nương nàng ta kia mà?

Liễu Kim Nhi càng nghĩ càng thấy lời ấy có lý. Từ đó về sau, tính tình nàng ta thay đổi hẳn. Trong nhà, việc gì nên làm vẫn làm, nhưng chẳng còn cúi đầu nhẫn nhục như trước nữa. Trên mâm cơm có món gì ngon, liền giành lấy với ca ca, cha nương có mắng thì nàng ta liền làm loạn cả nhà.