Phụ thân nàng ấy là thợ mộc có tiếng trong vùng, trong nhà cũng coi là khấm khá. Nàng ấy lại trắng trẻo xinh xắn đúng như tên gọi, từ nhỏ được cha nương cưng chiều, được đám thiếu niên trong thôn ngưỡng mộ, xưa nay chưa từng chịu ấm ức, nào đến lượt Lý đại nương ra mặt dạy đời?
Thế là một lời kéo theo mười lời, xem ra còn chưa hết chuyện. Lý đại nương âm thầm mắng thầm trong bụng: "Hai nhà này rốt cuộc dạy con kiểu gì, sau này nhà ai rước về thì thật là xui tám đời."
Liễu Thiên Kiêu bên cạnh lén giơ ngón tay cái về phía Hứa Giao Nương. Hứa Kiều Nương nhướng mày cười đắc ý, đó gọi là hành hiệp trượng nghĩa!
Liễu Kim Nhi thấy hai người bọn họ cười cười nói nói, thân thiết đến mức như dính lấy nhau, tức thì nổi giận, vung tay hất mạnh chậu nước, vơ vội mớ áo giặt được qua loa rồi xách thau rời đi.
Dựa vào đâu mà Liễu Thiên Kiêu cái gì cũng không bằng người ta, lại vẫn có kẻ ra sức bênh vực? Rõ ràng chính nàng ta mới là cô nương được trưởng bối xem trọng, ai ai cũng giơ ngón cái khen ngợi, vậy mà gái trai trong thôn lại chẳng ai muốn thân cận với nàng ta.
Dựa vào đâu mà Liễu Thiên Kiêu lại thân thiết với Hứa Kiều Nương như huynh muội ruột thịt, trong khi rõ ràng nàng ta và hắn mới là tỷ đệ ruột thịt? Hắn mới năm tuổi đã có thể vì nàng ta mà đánh nhau với mấy đứa con trai bảy tám tuổi trong làng, chân bị đá bầm tím cả lên, vậy mà vẫn còn nhỏ giọng an ủi nàng ta.
Càng nghĩ Liễu Kim Nhi càng thấy ấm ức, vừa bước chân vào sân, liền "phịch" một tiếng ném cái chậu gỗ xuống đất.
Tiểu Tiền thị đang băm cỏ heo ngoài sân bị giật mình, chau mày mắng ngay: "Muốn chết à? Chậu gỗ trong nhà không phải không tốn tiền mua à, ném mạnh như vậy làm gì hả?"
Thấy Liễu Kim Nhi không rụt rè nhận lỗi như mọi khi, giọng Tiểu Tiền thị càng lớn: "Sao về nhanh vậy? Y phục đã giặt sạch chưa hả? Ngày mai ca ca ngươi còn phải theo tiên sinh kế toán ra ngoài làm việc, trên áo mà có tí bẩn thôi để người ta thấy được thì ta lột da ngươi!"
Vốn đã sẵn tủi thân, giờ bị nương mắng không cần phân rõ phải trái, Liễu Kim Nhi đau lòng tới cực điểm, bỗng gào lên như hóa dại: "Nương thật sự là nương ruột của con sao? Con có phải là con ruột của nương không vậy?"
Tiểu Tiền thị chưa từng thấy đứa con gái xưa nay luôn mặc cho mình uốn nắn theo ý bỗng trở nên như thế, ngẩn người ra một lúc, rồi sấn tới bịt miệng nàng lại, còn nhéo mạnh một cái vào hông nàng ta: "Muốn chết hả? Gào lớn vậy, không cần danh tiếng nữa à?"
Không có danh tiếng, dù xinh đẹp cũng không ai thèm cưới; Liễu Kim Nhi mà cứ thế này, thì còn ra thể thống gì?