Dân trong thôn phần lớn chẳng mấy dư dả. Nữ tử hay tiểu ca nhi đều phải đợi đến năm cập kê mới được cha nương tặng cho một món trang sức ra dáng, thường cũng chỉ đeo một hôm lấy lệ rồi cất đi, chờ ngày xuất giá mới mang ra dùng lại.
Đặc biệt là những người gả vào nhà chẳng khá giả, hoặc cha nương tham tài, cần của hồi môn như bạc, vải vóc, thì món trang sức năm cập kê lại càng trở thành thể diện duy nhất, đâu dám thường ngày lấy ra đeo bừa.
Ngày thường có được một sợi buộc tóc xem là hiếm lắm rồi, mà phần nhiều cũng chỉ là vải thường nhuộm màu, may được tươi sáng một chút đã là quý.
Khi Liễu Thiên Kiêu cập kê, phụ thân hắn đặc biệt đúc cho hắn một cây trâm bạc nguyên chất, nặng đến hai lượng. Chỉ riêng món ấy, đem làm của hồi môn cũng coi như đủ mặt mũi.
Bấy giờ cây trâm ấy khiến không ít người đỏ mắt ghen tị. Có người khen Liễu lão đại thương con, cũng có người chê ông trong túi vừa có chút bạc đã nhảy nhót, sớm muộn gì cũng không giữ được của.
Trong đám đỏ mắt đó, có cả Liễu Kim Nhi nữ nhi của nhị thúc Liễu gia. Dung mạo nàng ta đoan chính, trong thôn cũng được xem là xinh xắn có tiếng.
Nhưng song thân nàng ta một lòng đặt hết kỳ vọng vào đại ca, vét sạch bạc trong nhà cho gã học hành. Học ba năm không ra trò, sau lại tốn thêm tiền lớn để gửi lên trấn, học việc sổ sách trong một thương hội lớn.
Nay đại ca nàng ta mới vào học chưa đầy một năm, tương lai còn mịt mờ. Nhà lại phải bóp bụng mà sống qua ngày.
Liễu Kim Nhi từ nhỏ vốn nghĩ mình là nữ nhi, lại xinh hơn Liễu Thiên Kiêu, hồi nhỏ sống khá hơn, đôi khi còn thương hắn mà lén chia bánh kẹo.
Nào ngờ càng lớn, nhà mình thì bạc tiền đội nón ra đi vì đại ca, còn nhà đại bá lại càng lúc càng phát đạt. Nay nàng ta ăn mặc chẳng bằng Liễu Thiên Kiêu, lại suốt ngày bị cha nương quát mắng, thậm chí còn tính đem nàng ta gả làm tiểu thϊếp đổi lấy ít bạc.
Ngày tháng ấm ức, chẳng cách gì phản kháng, Liễu Kim Nhi càng ngày càng thấy Liễu Thiên Kiêu chướng mắt.
Hôm nay vừa thấy hắn cột phát ti mới trên đầu, chất vải lại tốt đến thế, khiến gương mặt không mấy nổi bật của hắn như sáng rực cả lên.
Liễu Kim Nhi cố nén, rồi cũng không nhịn được mà châm chọc: "Liễu ca nhi à, thật không biết thương cha thương bác một chút. Sao lại mua món đắt tiền như vậy?"
Liễu Thiên Kiêu chẳng buồn đôi co, lạnh nhạt đáp: "Cha ta vui lòng, ngươi có biện pháp gì? Thích thì ngươi đi mà đòi cha ngươi."
Liễu Kim Nhi nghiến răng: "Ta đâu có giống ngươi, ngày ngày chỉ biết nghĩ đến mình, không có chút lòng hiếu thảo."
Liễu Thiên Kiêu liếc nàng ta một cái, giọng đầy mỉa mai: "Ngươi hiếu thảo đến nỗi bị đem bán còn vui vẻ đếm bạc giúp cha nương, thật đúng là con hiền cháu thảo. Hay là ta giúp ngươi đi xin một cái ‘bia đá hiếu nữ’ dựng giữa làng cho xứng với danh tiếng?"