Chương 25

Liễu lão đại hiểu tính con mình, từ nhỏ đã biết điều, không phải hạng háo lợi nhận bừa.

Liễu Thiên Kiêu có chút thẹn thùng đáp: "Ca ca nói con trông thuận mắt, bảo là gì mà ‘nhất kiến như cố’, muốn kết giao bằng hữu."

Liễu lão đại nghe thế bật cười sang sảng, hãnh diện nói: "Thì ra là thế. Cũng đúng, tiểu ca nhi nhà ta quả là ai gặp cũng ưa."

Liễu Thiên Kiêu ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: "Ca ca đối với con tốt như vậy, con cũng phải có chút lễ vật đáp lại mới phải. Cha nói xem, lần sau con nên mang gì tới tặng người ta?"

Liễu lão đại nghe mà nhíu mày. Tề gia vốn là hào môn phú quý, ăn mặc dùng đều là hạng nhất. Liễu gia chỉ là phường mổ heo, mang gì cũng e là khó lọt mắt xanh.

Ông đành nói thật: "Cha cũng chưa nghĩ ra được."

Từ ấy, Liễu Thiên Kiêu cứ rảnh là lại suy tính, mong tìm được một món quà vừa tấm lòng vừa hợp ý người ta.

Tiểu đồng bên người Tề Minh Trạch cũng cảm thấy lạ lùng. Mấy năm qua, khách đến Tề phủ bọn họ chẳng thiếu người xuất thân cao quý, từ tiểu thư khuê các đến quý công tử nhà quyền thế, nhưng chưa từng thấy công tử đối đãi ai đặc biệt như vậy. Cớ sao hôm nay lại niềm nở với một tiểu ca nhi nhà đồ tể đến thế?

Huống chi, dải buộc tóc kia vốn là vật quý hiếm, do lão gia đặc biệt nhờ người từ Kinh Thành mang về. Chất liệu, kiểu dáng đều y như buộc tóc công tử thường dùng, chỉ có ba dải ba màu, xem như vật riêng quý báu.

Công tử nhà gã vốn yêu thích hết mực. Trước đây, biểu tiểu thư đến chơi, nhìn thấy đã mấy lần ngầm ngỏ ý, vậy mà công tử cũng chẳng buông lời tặng.

Tiểu đồng theo hầu từ thuở nhỏ, xưa nay thân thiết với Tề Minh Trạch, thấy nghi hoặc bèn mở lời hỏi thẳng: "Công tử, hôm nay sao người lại đem dải buộc tóc đẹp đến thế mà tặng cho tiểu ca nhi nhà đồ tể kia?"

Tề Minh Trạch mỉm cười, ung dung đáp: "Ngươi không thấy tiểu ca nhi ấy đáng yêu lắm sao? Nhìn có vẻ ngốc ngốc, nhưng thật ra biết điều, còn hơn đám kẻ tự cho mình thông minh kia nhiều. Nhìn thấy là khiến người ta vui vẻ."

Tiểu đồng vẫn không hiểu, gãi đầu nói: "Thế nào là ‘nhìn thấy liền vui’?"

Tề Minh Trạch trầm ngâm chốc lát rồi lắc đầu, thở dài: "Ta cũng không nói rõ được, chỉ cảm thấy tiểu ca nhi ấy không giống người thường, trên người có thứ gì đó tự do, mạnh mẽ, tựa như một hạt giống, dù ở đâu cũng biết vươn lên phía trước."

Khác hẳn với cậu, sống giữa gấm vóc ngọc ngà, nhưng ngày tháng lại nặng nề buồn tẻ, như giam lỏng trong l*иg son.



Liễu Thiên Kiêu thích dải buộc tóc kia không thôi, chẳng có cái ý nghĩ phải cất giữ làm của. Hôm sau, hắn thay một bộ xiêm y sạch sẽ, liền cột ngay dải buộc tóc mới mà ra bờ sông giặt áo.