Chương 23

Mà Tề gia chính là như vậy. Đã vậy lại còn là ba đời độc đinh, nay vừa có tôn tử, tất phải long trọng ăn mừng.

Hai cha con ăn xong bữa liền vội vã kéo xe lên trấn. Nhà người khác làm nghề mổ lợn đều có xe bò để chuyên chở, chỉ riêng Liễu gia vẫn dùng xe gỗ tay kéo.

Cũng nhờ không mua nổi xe bò, nên bên họ hàng bên nhà cũ của Liễu lão đại mới cho rằng nhà ông chẳng dư dả là bao, chắc dựng căn nhà mới cũng còn đang nợ nần, bằng không sao lại đến nỗi không mua nổi một con bò?

Phải biết rằng, dân làm nông hễ có tiền thì một là mua ruộng, hai là mua bò. Có bò thì cày sâu cuốc bẫm, mùa màng mới bội thu, ấy mới là lẽ thường.

Liễu Thiên Kiêu cũng từng nghĩ tới chuyện mua bò cho cha. Nhưng một con bò trẻ khỏe ít cũng phải mười lượng bạc, chừng ấy đủ để mua một mẫu ruộng nước hạng nhất rồi.

Liễu lão đại sống chết không chịu, ông bảo thân mình còn khỏe, kéo cái xe con con ấy có là gì. Liễu Thiên Kiêu chỉ đành cười bảo: "Cha cứ thế chẳng khác nào tự coi mình là trâu mà sai khiến."

May mà nay Liễu Thiên Kiêu đã lớn, sức vóc dồi dào, cùng cha kéo xe cũng chẳng đến nỗi vất vả lắm.

Lên đến trấn, việc đầu tiên là giao thịt đến Tề phủ.

Tề gia ở trấn trên cũng có chút danh tiếng. Tứ hợp viện bốn dãy ngay ngắn chỉnh tề, bên trong người người rộn ràng, từ đầu bếp đến nha hoàn, sai vặt, kẻ rửa rau, người thái thịt, kẻ lau chén bát, dọn mâm dọn bàn... chân không chạm đất, bận rộn nhưng không hề hỗn loạn, đâu ra đấy rất có trật tự.

Một tiểu ca nhi mặc trường sam màu lam nhạt đang đứng giữa sân. Mái tóc dài bóng mượt được buộc gọn sau đầu, trên đó thắt một dải lụa thêu hoa hai màu trắng thuần và xanh dương, càng khiến gương mặt hắn thêm phần thanh tú phi phàm.

Diện mạo ấy, mặc dù là gương mặt trái xoan mang theo vài nét góc cạnh, sống mũi cao vυ"t, đôi mày hơi nhướng, toát lên vài phần lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại tròn trịa đen láy, trong trẻo như suối, lại thêm chút nhu hòa dễ gần.

Liễu Thiên Kiêu chưa từng gặp ai đẹp đến nhường ấy, bất giác thất thần, cứ thế nhìn sững không chớp mắt.

Một tiểu ca nhi vác thịt lợn giữa sân cũng không dễ mà bỏ qua, huống hồ còn là dáng người cao to, mặt mày ngây ngô. Tề Minh Trạch nhìn hắn một cái, thấy gương mặt đen rám nắng của hắn cứ thế ngây dại ra, không khỏi bật cười trêu chọc: "Ngắm đủ chưa? Nếu chưa, ta có thể lại gần cho ngươi nhìn kỹ hơn đấy."

Liễu Thiên Kiêu nghe vậy, mặt lập tức đỏ bừng như lửa thiêu, ấp a ấp úng: "Không… không cần đâu."

Tề Minh Trạch cười càng thêm rạng rỡ: "Ngươi là tiểu ca nhi nhà ai thế? Có duyên như vậy, ta lại chưa từng gặp qua."