Ở trấn trên có không ít nhà không có ruộng vườn, việc ăn rau chủ yếu là phải mua. Liễu Thiên Kiêu thường tiện tay mang chút rau đi bán kèm lúc bán thịt, ít nhiều cũng kiếm thêm được chút tiền vặt.
Liễu lão đại nghe vậy cũng không nói gì thêm, chỉ dặn: "Vậy đợi cha về thì vào trong tiệm chợp mắt một lát."
Gian tiệm họ thuê không lớn, vì lợn đều được mổ sẵn tại thôn rồi mới đem lên trấn, nên cũng chẳng cần không gian rộng rãi gì. Trong góc có đặt sẵn một chiếc giường tre nhỏ, mệt thì có thể nghỉ ngơi.
Trước kia, khi tiểu phụ của Liễu Thiên Kiêu mới qua đời, mỗi ngày Liễu lão đại đều đưa hắn theo lên trấn, mua chút đồ ăn sáng mà hắn thích, ăn xong rồi lại để hắn nằm trong tiệm ngủ bù.
Nào là bánh bao nhân thịt kho bóng mỡ thơm lừng, nào là bánh ngàn lớp giòn tan, canh cay chua đặc sản phương xa, lại thêm đủ loại điểm tâm ngọt khác nhau. Hễ là thứ gì trấn trên có bán, Liễu lão đại đều tìm cách mua về cho tiểu ca nhi nhà mình nếm thử.
Nếu không có cha hắn chăm chút như thế, một tiểu ca nhi mồ côi tiểu phụ, lấy gì mà cao lớn, khỏe mạnh được như bây giờ?
Chờ phụ thân rời nhà, Liễu Thiên Kiêu trước tiên đi vo ít gạo và đậu, bắt đầu nấu cháo. Mùa hè oi bức, cháo để nguội ăn lại càng ngon.
Hắn lại nhào sẵn bột định làm bánh hành, phủ lên lớp khăn mỏng sạch sẽ, rồi cầm giỏ ra đồng hái rau.
Hái được ít đậu đũa, cà tím, ớt xanh, lại rửa sạch cải con và hành hoa, bó thành từng bó nhỏ, dùng rơm khô cột chặt.
Liễu Thiên Kiêu tay chân nhanh nhẹn, chưa tới nửa canh giờ đã làm xong đâu đấy, trở về nhà rửa mặt súc miệng, rồi tráng bánh. Vừa vặn lúc bánh chín cũng là lúc Liễu lão đại trở về.
Thấy trên xe gỗ chất đầy một đống thịt, Liễu Thiên Kiêu có phần kinh ngạc: "Cha, tiết trời nóng nực như vậy, cha lại gϊếŧ một con lợn mập như thế, liệu có bán hết được không?"
Liễu lão đại đáp: "Nhà Tề lão gia tử mở tiệm vải mới có tôn tử, tối nay mở tiệc chiêu đãi, bảo ta đưa chút thịt qua."
Từ buổi sơ khai của triều Đại Càn, binh đao loạn lạc liên miên. Mấy năm gần đây mới yên bình trở lại, nhân dân phần nhiều đều còn nghèo khổ, một ngày chỉ ăn hai bữa để dè sẻn lương thực.
Những năm gần đây, tình hình khấm khá hơn. Như Liễu gia, ăn khỏe mà cũng không quá thiếu thốn, nên đã chuyển sang ăn ba bữa một ngày.
Nhưng theo lệ cũ lưu truyền nhiều năm, bữa chính vẫn là bữa tối, dân gian đãi khách cũng thường chọn giờ chạng vạng.
"Con đoán được cha vì sao lại nỡ lòng gϊếŧ một con lợn béo như thế rồi." Liễu Thiên Kiêu nói.
Thời nay, vải vóc cũng có thể xem như tiền bạc , huống chi hoa văn thay đổi đa dạng, hao tổn không ít, nên người mở được tiệm vải ắt hẳn là nhà có của ăn của để.