Dân trong thôn đều bảo Liễu lão đại là phát rồ vì thèm thê tử, mới đi làm kẻ ngu.
Cũng bởi sính lễ ấy mà người nhà của Liễu lão đại mới biết ông giấu tiền riêng, tức giận đến mức Liễu lão nương lăn lộn gào khóc suốt mấy ngày ở cửa nhà ông.
Có người hỏi: "Tẩu tử khéo tay như thế, Kiêu ca nhi có biết thêu thùa làm giày thêu không?"
Liễu lão đại đáp: "Không đâu. Tiểu phụ nó bảo làm mấy việc đó hại mắt, không cho học."
Nghe nói sau này mắt tiểu phụ của Thiên Kiêu yếu cũng bởi vì làm thêu quá nhiều.
Người kia nghe xong có chút thất vọng, nhưng nghĩ lại cũng thấy an lòng. Kiêu ca nhi dù không khéo tay bằng tiểu phụ, nhưng lại có ưu điểm khác, thân thể cường tráng, biết mổ heo. Nếu cưới về, chẳng phải là có thêm một tráng đinh trong nhà sao?
Người kia nghĩ ngợi một lát, dứt khoát hỏi: "Liễu lão đại, ngươi dự định tìm cho tiểu ca nhi nhà ngươi một gia đình thế nào?"
Liễu lão đại đáp một câu khiến ai nấy chấn động: "Không tính gả con, ta định tìm cho nó một chàng rể vào ở rể."
Mọi người trong khoảnh khắc đều kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ lại cũng thấy hợp tình hợp lý. Dù sao thì nhà Liễu lão đại chỉ có mỗi một ca nhi duy nhất, chẳng thà để của cải lọt vào tay người ngoài, chi bằng cưới một chàng rể về, giữ chặt trong tay mình còn hơn.
Người hỏi chuyện biết rõ tính nết của Liễu lão đại, ông đã nói vậy thì chắc chắn đã hạ quyết tâm, liền không nói gì thêm. Trong lòng chỉ âm thầm trách mắng thê tử nhà mình không có mắt nhìn, mấy năm trước có ý định định sẵn hôn ước cho lão đại mình với ca nhi Liễu gia, vậy mà thê tử ông ấy nhất định ngăn cản không cho.
Cơm nước xong xuôi, mọi người cùng giúp thu dọn một lát rồi lần lượt ra về. Vệ Văn Khang mấy ngày nay ở nhà chỉ ăn cháo ngũ cốc đơn giản, chưa từng phải rửa nhiều bát đũa dầu mỡ thế này, nên cũng mất một hồi lâu mới rửa sạch được, rồi đem trả lại Liễu gia.
Liễu Thiên Kiêu thấy đồ mang trả lại cũng xem như sạch sẽ, không nói gì thêm, chỉ bảo y mang hết vào nhà.
Ngày tháng lại trở về như cũ. Liễu lão đại vẫn dậy từ khi trời còn chưa sáng để đi thu gom và gϊếŧ heo. Gần đây thời tiết oi nóng, phàm là đồ tươi sống bán ở chợ đều phải cẩn trọng, sơ suất một chút là thịt sẽ bị hỏng mùi. Các hàng thịt đều tranh nhau thức sớm để mổ heo.
Thời tiết nóng bức khiến giấc ngủ của Liễu Thiên Kiêu chẳng được ngon. Nghe trong phòng cha có động tĩnh, hắn dứt khoát dậy luôn.
Liễu lão đại đang rửa mặt, thấy con trai cũng đã dậy thì vội vàng nói: "Còn sớm lắm, ngủ thêm một lát nữa đi."
Liễu Thiên Kiêu đáp: "Không ngủ nữa, nóng quá. Con định ra đồng hái ít rau, rửa sạch mang lên trấn bán."