Chương 2

Cũng nhờ cái gan liều mạng ấy, Liễu lão đại chẳng những giữ được mười lượng bạc giải giáp, mà còn giành được từ tay đám huynh đệ hai mẫu ruộng nước tốt, một mẫu đất khô. Sau đó lại xin được một khoảnh đất hoang dưới chân núi của thôn, dựng mấy gian nhà tranh, cưới thê sinh con, cuộc sống ngày một phát đạt.

Bốn huynh đệ Liễu gia còn lại thì nghiến răng căm giận, bọn họ còn ăn cháo rau, mà ông ấy thì ngày nào cũng có thịt. Thế nên hôm nọ, lúc nhị tẩu Liễu gia, cũng là nhị đệ muội Tiền thị của ông ấy đi chợ ngang qua sạp thịt nhà lão đại, thấy trên sạp chỉ có mỗi ca nhi nhà ông ấy liền nổi lòng gây sự.

"Kiêu ca nhi, cho thẩm hai cân thịt ngon đi." Thiếu niên mặt tròn được gọi là Kiêu ca nhi chỉ ngẩng đầu liếc bà ta một cái, nhàn nhạt đáp: "Hết rồi."

Mặt mũi đen đúa của Tiền thị thoắt cái sầm lại, chỉ vào miếng thịt treo ngay ngắn trên sạp, định đưa tay lật lên: "Trẻ măng mà đã mù rồi hả? Vậy kia chẳng phải thịt thì là gì? Đúng là, ngươi hệt cái lão cha chết sớm của ngươi, mở mắt mà như mù!"

Từ trước đến nay, điều mà Liễu Thiên Kiêu ghét nhất chính là có kẻ nhắc tới tiểu phụ của hắn. Hắn chẳng nói chẳng rằng, vung con dao mổ thịt phóng thẳng đến trước mặt Tiền thị, giận dữ quát: "Đã muốn chừa cho bà chút thể diện, bà lại không biết điều phải không? Trong túi mình có bao nhiêu bạc chẳng rõ sao? Còn dám lớn tiếng đòi hai cân thịt ngon? Hai lạng còn tiếc rẻ không muốn bỏ, đến quán ta làm gì cái bộ dáng chủ nợ hả? Cút ngay!"

Tiền thị bị quát đến trắng bệch cả mặt mày, lúc đỏ lúc tái, nghiến răng nói: "Nhà ta không lắm tiền nhiều của như nhà ngươi, một đứa ca nhi ăn đến béo mũm béo mĩm, lớn đầu như vậy mà chưa thấy ai đến cầu hôn. Cứ chờ đấy mà được nha môn gả cho tên què hoặc đứa đần độn đi!"

Nói vậy tuy khó nghe, nhưng cũng không phải không có lý. Từ đời tiền triều, chiến sự với ngoại bang chưa từng ngơi nghỉ, trừ Kinh Thành và vùng Giang Nam phồn hoa, khắp nơi trong thiên hạ dân cư thưa thớt, mười nhà thì đến chín nhà trống. Không ít thôn trang chỉ còn lại nữ nhân yếu ớt, tự cày ruộng trồng lúa, khổ cực không đếm xuể.

Chẳng rõ do trời thương xót hay là tội nghiệt, đột nhiên có một số gia đình sinh ra những đứa trẻ chẳng nam chẳng nữ. Diện mạo tựa nam nhân, vóc dáng nhỏ hơn, nét mặt thanh tú hơn, lại có sức khỏe vượt xa nữ tử, duy chỉ có thể cùng nam nhân kết hôn sinh con.