Vệ Văn Khang thấy rõ sự chê bai trong mắt hắn, trên nét mặt thoáng hiện vẻ lúng túng hiếm có: "Có nấu."
Liễu Thiên Kiêu chỉ tay lên nóc bếp: "Vậy lúc trời mưa thì sao?"
Vệ Văn Khang không đáp, chỉ lặng im.
Liễu Thiên Kiêu hiểu rồi. Trời mưa thì... nhịn đói. Ừm, cũng hay, coi như tiết kiệm lương thực.
Tiết kiệm cái quỷ gì chứ! Biết trước thế này, hôm qua đã bảo cha hắn giúp xây tạm cái bếp ngoài sân rồi, giờ có muốn cũng chẳng kịp nữa.
Hắn đành hít sâu một hơi, cố dằn nén bực dọc: "Đem hết đồ qua nhà ta đi, nấu xong rồi mang sang. May mà cách nhau không xa, chỉ là phiền chút thôi."
Vệ Văn Khang nhìn vẻ mặt đầy khó chịu kia, cũng chẳng cãi lời, lặng lẽ theo sau hắn, mang đồ về Liễu gia.
An bài xong xuôi, ban đầu Liễu Thiên Kiêu còn định sai y làm mấy việc vặt như bóc tỏi, rửa rau. Nhưng chẳng ngờ được, Vệ Văn Khang tay chân lóng ngóng, vụng về đến chọc giận, khiến hắn nhìn mà nổi cáu.
"Biến, biến mau! Ngươi lo chuyện của ngươi đi, đừng cản trở ở đây!"
Vệ Văn Khang nhìn vỏ tỏi còn dính trên tay, lòng chợt dâng lên một cảm giác trống rỗng. Y chưa từng nghĩ đến, bản thân lại vô dụng đến mức này.
Còn Liễu Thiên Kiêu thì nào rảnh bận tâm tới những suy tư lặng thầm của y. Hắn vùi đầu nào nhóm lửa, nào xắt thái, tay chân tất bật không ngơi nghỉ.
Đợi khi người đưa tang từ Vệ gia quay về, chiếc bàn Bát Tiên duy nhất còn tươm tất trong nhà đã bày đầy một mâm lớn những món ngon hấp dẫn.
Ớt xào thịt sợi, dưa chua hầm thịt với miến, ruột heo xào cay, cá kho nước tương, canh bao tử lợn, trứng xào hẹ, rau khoai xào chay, canh đậu hũ cải ngọt, lạc rang giòn chua ngọt, dưa leo trộn lạnh... Mỗi món một vẻ, mùi thơm dậy lên ngào ngạt, lan khắp gian nhà nhỏ.
Người dẫn đầu là Thẩm Thanh, vừa bước chân vào đã hít một hơi thật sâu, tấm tắc: "Sao thơm lạ thường! Chẳng giống tay nghề của lão Trương làm bếp trước kia. Tiểu tử Vệ Văn Khang, ngươi mời đại đầu bếp nào đến vậy?"
Liễu lão đại bật cười: "Khoan khen vội, nếm thử rồi hãy nói."
Vệ Văn Khang cũng vội vàng bước ra, cung kính nghênh đón: "Chư vị thúc bá vất vả rồi, mời các vị ngồi."
Vừa nói, y vừa rót rượu mời khách.
Mấy người vừa ngửi thấy mùi rượu, cũng không khỏi kinh ngạc: "Ở đâu ra loại rượu ngon thế này? Hương vị thật thuần!"
Vệ Văn Khang đáp lời: "Là lúc phụ thân tại thế để lại."
Lúc còn sống, Vệ lão nương đã từng nhắc tới rượu này không dưới mười lần, nói rằng rượu ấy phải tốn những tám trăm văn bạc, cất giữ bao năm, đợi đến ngày Văn Khang đỗ tú tài, dùng để chiêu đãi khách khứa là thích hợp nhất.