Chương 17

Sáng hôm sau, Liễu Thiên Kiêu dậy sớm, kéo thùng gỗ lấy thịt lợn treo trong giếng lên, rồi ra vườn sát tường hái rau.

Lúc trước cha hắn được chia ra riêng, cũng chỉ được hai mẫu ruộng nước, một mẫu ruộng khô. Gặp năm được mùa thì một mẫu ruộng nước cũng chỉ thu được hai trăm cân thóc. Sau khi nộp thuế xong, còn lại cũng vừa đủ nuôi hai người ăn.

Muối, kim chỉ, vải vóc, những thứ thiết yếu trong cuộc sống đành trông chờ vào mảnh ruộng khô có dư ra ít lương thực. Đã thế, lấy đâu đất mà trồng rau?

Vườn rau trong nhà hôm nay là hồi xưa lúc dựng nhà, cha hắn và tiểu phụ từng ngày một dọn sạch cỏ dại, gánh từng gánh đá nhỏ ra ngoài, rồi tỉ mỉ xới đất mới khai khẩn được. Sau này cũng là nhờ tiểu phụ ngày đêm chăm bón, chẳng khác gì nuôi dưỡng một hài tử, đất mới dần dần trở nên màu mỡ.

Cha hắn thường nói, nếu không phải bởi những năm tháng vất vả quá độ, thì tiểu phụ của hắn cũng chẳng ra đi sớm đến vậy.

Vì lẽ đó, Liễu Thiên Kiêu cũng cực kỳ để tâm mảnh vườn rau này. Nước phân đều chăm chỉ tưới, dẫu tiết trời nóng như đổ lửa, rau trong vườn vẫn tươi tốt mượt mà.

Mười mấy cây ớt thấp nhỏ, treo đầy quả đỏ au như máu, quả nào quả nấy ngẩng thẳng đầu hướng trời, thoáng nhìn thôi cũng biết là cay xé họng.

Cà chua thì kết quả không nhiều, nhưng quả nào cũng lớn tròn, bóng mượt. Chỉ cần hái một trái, đập thêm hai ba quả trứng, đã thành một món đưa cơm hảo hạng.

Còn lại trong vườn là một mảng xanh rì, từ cải ngọt, dây khoai, mầm củ cải, rau diếp, khoai lang, đến dưa leo, mướp hương, đậu đũa treo cao lủng lẳng, thêm hành, gừng, tỏi đầy đủ. Có thể nói, một khu vườn nhỏ mà vật dụng đủ đầy, chẳng thiếu thứ gì.

Liễu Thiên Kiêu lom khom hái rau, chẳng mấy chốc đã đầy một giỏ lớn. Ước lượng trong đầu, chỉ một bàn tiệc thôi thì từng ấy rau cũng đã dư dả.

Lúc xách giỏ rời đi, hắn lại dừng chân nơi cổng, ngẩn người một lúc, rồi hừ nhẹ, tự mắng bản thân một câu, "Tên ngốc!" Sau đó quay đầu lại, hái thêm vài quả dưa leo, ít cải ngọt và mầm củ cải.

Vệ gia vốn cũng từng phú quý. Chỉ tiếc tới đời Vệ lão gia, mải mê đắm chìm trong đường khoa cử, cuối cùng chỉ thi được cái danh đồng sinh chẳng ra gì. Ấy thế mà còn tự coi mình là kẻ sĩ, ngày ngày hoặc là tham gia thi hội tụ họp văn nhân, hoặc là đóng cửa ngâm thơ vẽ tranh, chẳng biết xoay sở mưu sinh là gì.