Liễu Thiên Kiêu lập tức cau mày đáp: "Con không đi! Vệ Văn Khang có mời con đâu, việc gì con phải lật đật chạy tới?"
Liễu lão đại bật cười: "Nói bậy nào! Vệ tiểu tử là người biết lễ nghĩa, con với y cho dù tuổi xấp xỉ, nhưng một bên là ca nhi, một bên là nam tử, sao có thể mặt dày đến tận nhà mời con?"
Liễu Thiên Kiêu vẫn còn làm bộ cao ngạo: "Cha đừng bênh y nữa. Cái dáng vênh váo ngẩng cao đầu kia, con mà có đến, y cũng chẳng buồn cảm ơn đâu."
Liễu lão đại cười ha hả: "Cảm ơn chứ sao không? Vệ tiểu tử là kiểu người ngoài lạnh trong nóng, chứ Kiêu ca nhi nhà ta là người nhân hậu, thấy y mồ côi cả cha lẫn nương, chẳng lẽ lại không động lòng mà giúp?"
Từ nhỏ Liễu Thiên Kiêu đã không có tiểu phụ, chịu đủ tủi hờn, nhưng nhìn sang Vệ Văn Khang thì lại thấy càng đáng thương hơn, đến cả phụ thân cũng chưa từng có. Nghĩ đến đây, trong lòng hắn cũng dần nguôi giận, thấy tranh hơn thua với người như vậy thật chẳng có gì thú vị.
Hắn liền miễn cưỡng đáp lời: "Được rồi, cha, nể mặt cha con đi là được. Nhưng mà, ngày mai tiệc tang kia định nấu những món gì?"
Liễu lão đại đáp: "Nhà họ hiện giờ chẳng còn vật dụng gì ra hồn, còn bày biện được gì? Nhà mình hôm nay chẳng phải còn dư ít thịt đó sao? Mang sang một ít, thêm vài quả trứng, hái mớ rau trong vườn, ra ao thôn mua thêm con cá trắm cỏ. Có chừng mười món là coi như đủ lễ rồi."
Lại sực nhớ tiểu ca nhi nhà mình với Vệ tiểu tử vốn chẳng hợp nhau, Liễu lão đại liền cố ý dặn thêm: "Nhưng cũng đừng làm quá sơ sài, dù sao đây cũng là lần đầu Vệ tiểu tử lo liệu đại sự, cũng phải để người ta có chút thể diện."
Liễu Thiên Kiêu nghe xong, nhíu mày dựng thẳng lông mày lên: "Cha, cha tính làm người chịu thiệt đấy à?"
Đã không có gì, lại còn muốn bày biện không sơ sài, vậy thì làm sao lo cho đủ?
Liễu lão đại thấy Tiểu ca nhi bày ra vẻ không vui, chỉ cười xòa nịnh nọt: "Vệ tiểu tử lần đầu đứng ra lo liệu đại tang, dẫu không phải chuyện vui, cũng nên thể hiện chút khí phái. Không thì để người trong thôn nhìn vào lại bàn ra tán vào."
Liễu Thiên Kiêu thấy phụ thân nói tới mức ấy, còn có thể nói gì thêm? Thôi thì ông muốn làm người chịu thiệt thì để ông làm, trong thôn này ngoài mấy vị thúc bá từng cùng cha đi lính, cha cũng chẳng có mấy ai là thân thiết nữa rồi.