Liễu lão đại vỗ vai y, giọng chậm rãi: "Biết được thế là tốt. Nhưng nhớ cho kỹ, sau này nếu thúc trăm tuổi quy tiên, thay thúc chăm sóc Kiêu ca nhi nhiều hơn một chút. Nó không có huynh đệ, ta luôn canh cánh trong lòng."
Huynh đệ trong chi tộc Liễu gia đã bị ông đoạn tuyệt từ lâu, tương lai ông có mệnh hệ gì, những kẻ ấy mà không tới ức hϊếp Kiêu ca nhi là phúc phần rồi, chứ nói đến chuyện giúp đỡ.
Liễu lão đại đối tốt với Vệ Văn Khang, ngoài việc quý hài tử này có nghĩa có tình, thật lòng còn có chút dụng tâm. Ông mong tích chút nhân tình cho ca nhi nhà mình, sau này có lúc có chuyện còn có người bên cạnh giúp sức.
Một hảo hán khó tránh có lúc cần ba người phò tá, Kiêu ca nhi dù có giỏi giang đến đâu, cũng chẳng thể vạn sự đều tự lo. Mà có một huynh trưởng hiểu chữ nghĩa, đức độ như Vệ Văn Khang, thì chẳng phải chuyện tốt lành hay sao?
Thấy từ chối mãi không được, Vệ Văn Khang bèn cung kính cúi người thi lễ thật sâu, nói: "Liễu thúc yên tâm, ta sẽ coi Kiêu ca nhi như ruột thịt, hết lòng chăm lo."
Liễu lão đại vừa nghe đã cảm thấy hài lòng, gật đầu: "Có câu ấy của ngươi, thúc an lòng rồi."
Lại dặn thêm mấy câu, xong xuôi việc ngày mai, Liễu lão đại mới rời khỏi Vệ gia.
…
Bên này, Liễu Thiên Kiêu rửa chén xong thì quét dọn bếp núc sạch sẽ. Sau đó, hắn mang ít rơm ra sân, trải lên nền rồi đặt một tấm chiếu tre bên trên, duỗi chân nằm dài hóng gió. Tay phe phẩy chiếc quạt nan, vừa đu đưa vừa lim dim tận hưởng.
May mà nhà hắn có cổng cao tường kín, nếu để dân làng mà trông thấy bộ dạng lêu lổng rề rà này, e là mồm miệng thiên hạ lại không yên.
Liễu lão đại từ lâu đã chẳng còn coi Kiêu ca nhi như một tiểu ca nhi mà nuôi. Ông vẫn thường nghĩ, đã mang dáng dấp cứng cỏi như thế, thì vì cớ gì ca nhi nhà ông không thể nuôi theo lối nam tử cho đáng mặt trượng phu?
Nếu không phải bởi chuyện triều trước để lại, khiến triều đình hiện tại hà khắc với tiểu ca nhi, mà nhà họ lại chẳng có quyền có thế, thì Liễu lão đại đã sớm cưới cho Kiêu ca nhi nhà mình một vị nữ lang đoan trang rồi.
Bởi thế, cái bộ dáng phóng túng, không theo khuôn phép của Kiêu ca nhi, ông cũng không mấy để bụng. Chỉ dặn dò rằng: "Mai là ngày Vệ lão nương nhập liệm, bên đó không có người lo bếp núc đãi khách, con có thể qua giúp một tay không?"