…
Vệ gia chuyển đến thôn Thanh Thủy cũng đã mấy năm, lúc ấy chỉ có ba người một nhà. Sau này cha Vệ Văn Khang mất sớm, nhà chỉ còn lại hai mẫu tử sống nương tựa vào nhau. Nương y vốn tự xưng là xuất thân nhà quan, luôn coi thường dân quê trong thôn, lại càng chẳng buồn giao thiệp cùng ai.
Nay có tang, đương nhiên không muốn làm rình rang. Một là không muốn tốn bạc, hai là vốn chẳng có mấy người muốn đến phúng viếng, càng sợ bị chê cười. Trong nhà chỉ dựng tạm một gian linh đường đơn sơ, Vệ Văn Khang một thân một mình quỳ lạy canh giữ bên linh cữu.
Mới chỉ mấy ngày, gương mặt vốn đã thanh tú gầy guộc của y nay càng thêm tiều tụy. Đôi mắt hõm sâu, bộ đồ tang bằng vải gai thô cứ phất phơ theo gió, mỏng đến mức tưởng như sắp bị cuốn bay.
Thấy có người đến, Vệ Văn Khang gắng sức đứng dậy. Có lẽ vì quỳ quá lâu, thân thể hơi lảo đảo: "Liễu thúc, thúc đến rồi."
Liễu lão đại vội bước lên đỡ lấy y: "Cẩn thận chút, ngươi còn trẻ, đừng để kiệt sức hại đến thân."
Vệ Văn Khang chỉ khẽ mỉm cười: "Không sao cả."
Liễu lão đại trách nhẹ: "Không sao gì mà không sao? Người ta tang gia, quỳ lạy mấy lượt là đủ tâm ý rồi, ngươi cứ cố chấp chịu khổ làm gì?"
Vệ Văn Khang cúi đầu, giọng trầm trầm: "Khi còn sống, mẫu thân nhiều lần vì ta mà khổ sở, ta lúc đó lại không để tâm. Nay người đi rồi, coi như ta chuộc tội cũng được."
Liễu lão đại thở dài: "Ngươi hiếu thảo thế là quá đủ rồi. Trong thôn này, thúc chưa từng thấy hài tử nào tận tâm như ngươi đâu."
Vệ Văn Khang ánh mắt chợt tối lại: "So với Kiêu ca nhi, ta vẫn còn kém xa."
Nghe vậy, Liễu lão đại vừa thấy xấu hổ lại vừa có chút tự hào. Nếu nói đến lòng hiếu thuận, thì trong mắt ông, không ai sánh bằng ca nhi nhà mình. Từ nhỏ đến lớn luôn biết nghĩ cho phụ thân, hiểu chuyện lại có chí khí.
Nhưng Vệ Văn Khang cũng không phải kẻ tầm thường. Nương y tính tình quái gở như thế, đổi lại là người khác, e rằng chưa đầy ba hôm đã phát điên. Vậy mà y vẫn giữ được lễ nghi, nói năng nhã nhặn, đúng là đáng nể.
Nghĩ tới đây, Liễu lão đại cũng chẳng muốn nói thêm điều phải trái nữa, dù sao người đã khuất, nơi linh đường vẫn nên thanh tịnh.
"Phải rồi," Ông chợt nhớ ra: "ngày mai khi phát tang, người khiêng quan tài ta đã tìm xong cả rồi. Toàn là mấy huynh đệ cũ trong quân ngũ, sức vóc mạnh mẽ, chắc chắn có thể đưa mẫu thân ngươi đi một đoạn an ổn."