Chờ người lớn trong hai nhà tới kéo ra, thì Vệ Văn Khang mũi sưng mắt tím, trên mông còn hằn mấy dấu giày rõ mồn một. Liễu Thiên Kiêu thì mặt mũi xem ra còn nguyên vẹn, chẳng mấy vết thương, chỉ là miệng rêи ɾỉ kêu đau vô cùng thảm thiết.
Người lớn trong thôn xưa nay quen nhìn thấy bộ dạng bướng bỉnh vô lại của Liễu Thiên Kiêu, lại thấy Vệ Văn Khang trắng trẻo nho nhã như thư sinh yếu đuối, trong lòng ai cũng dễ dàng phân biệt phải trái.
Liễu Thiên Kiêu bị tiểu phụ xách về nhà, ăn một trận đòn no. Vết thương cũ chưa lành, lại chồng thêm mới, phải mất hơn mười ngày mới khỏe lại được.
Phải biết, phu phụ Liễu lão đại cả đời chỉ có một ca nhi, dù Liễu Thiên Kiêu từ nhỏ đã nghịch ngợm phá phách, nhưng hai người cũng chưa từng nỡ đánh hắn một roi nào.
Lần ấy không chỉ thiệt thòi nhục nhã, còn bị tiểu phụ lấy lý do "bắt nạt kẻ yếu" mà đánh cho một trận, hỏi sao Liễu Thiên Kiêu không hận Vệ Văn Khang đến tận xương tủy?
Giờ thấy ca nhi nhà mình vẫn nhớ chuyện cũ rích như vậy, Liễu lão đại không nhịn được cười: "Con à, ngày thường đâu có phải người nhỏ mọn, sao cứ mãi chấp nhặt với thằng nhóc Vệ gia vậy?"
Liễu Thiên Kiêu lập tức đáp: "Ai bảo tiểu phụ vì y mà chẳng phân trắng đen, đánh con một trận oan uổng?"
Liễu lão đại dở khóc dở cười: "Cái chuyện ấy lúc tiểu phụ còn sống con đã nhắc không dưới trăm lần, mấy năm rồi, sao còn chưa chán?"
Liễu Thiên Kiêu hậm hực: "Con chịu uất ức lớn như vậy, chẳng lẽ không được phép nhắc lại sao?"
Liễu lão đại đành chịu thua: "Thôi được, muốn ghi hận thì cứ ghi. Nhưng ta thấy Vệ tiểu tử kia là đứa có bản lĩnh, cũng trọng nghĩa khí. Sau này gặp nó thì nên giữ lễ một chút, biết đâu sau này nó thành đạt, lúc cần nhờ vả còn dễ mở lời."
Liễu Thiên Kiêu khịt mũi: "Hừ, với cái thân thể mảnh mai như tiểu thư khuê các ấy, còn không bằng chó Vàng ở đầu thôn nhà mình!"
Liễu lão đại bật cười: "Vậy sao con còn kêu người ta đánh con đau đến thế?"
Liễu Thiên Kiêu lập tức dựng lông: "Y mà đánh được con? Y dùng chiêu bẩn, giật tóc con đấy!"
Liễu lão đại trêu: "Vậy sao chẳng thấy để lại vết gì?"
Liễu Thiên Kiêu nghẹn lời, chỉ biết tức tối trừng mắt nhìn. Hắn chẳng lẽ lại nói thật là da hắn dày thịt chắc, từ nhỏ đã quen lăn lộn nên mấy cái trò ấy làm sao để lại dấu vết?
Liễu lão đại lắc đầu cười khẽ: "Đứa nhỏ ngốc."
Nói rồi ông sửa sang quần áo một chút, sau đó rảo bước tới nhà Vệ Văn Khang.