Chương 11

Năm xưa, khi phu lang vừa mất, biết bao người đến dạm hỏi, nói bóng nói gió, muốn ông tái giá. Liễu lão đại chẳng thèm ngó ngàng lấy một ai, chỉ vì sợ ca nhi nhà mình chịu uất ức.

Ông biết rõ, hài tử không nương thì dễ bị bắt nạt, nên thà để cho con mình mang tiếng hung dữ khắp thôn, cũng quyết không để bị người ức hϊếp.

Nói đến chuyện không có mẫu thân, Liễu lão đại như sực nhớ ra điều gì, bèn lên tiếng: "Nương của Văn Khang mai sẽ đưa tang, ta phải qua giúp một tay, con có đi không?"

Liễu Thiên Kiêu không chút do dự mà lắc đầu: "Con không đi đâu. Cha quên rồi sao, nhà ấy với con là có thù đấy."

Cái thù ấy nói lớn thì không phải, nhưng cũng đủ để Liễu Thiên Kiêu nghiến răng nghiến lợi suốt bao năm trời.

Nói đến nghề đồ tể, có một điểm không hay, chính là người và nhà luôn vương mùi tanh tưởi. Vì lẽ đó, thuở nhỏ Liễu Thiên Kiêu không ít lần bị đám hài tử trong thôn chê bai xa lánh, cũng bởi vậy mà hắn thường xuyên ra tay đánh nhau với tụi nó.

Chớ xem thường hắn là một ca nhi, có lẽ thừa hưởng khí lực từ cha, từ nhỏ đã khỏe hơn người. Liễu lão đại lại chẳng tiếc ăn tiếc mặc cho con, nên dáng dấp tuy còn nhỏ mà thân thể đã rắn chắc như bê con. Trong mấy thôn xung quanh, hắn đánh một vòng cũng khó ai địch nổi, ngoại trừ một người, chính là Vệ Văn Khang.

Khác hẳn với vẻ hung hăng của Liễu Thiên Kiêu, Vệ Văn Khang từ nhỏ đã tuấn tú dị thường, đôi mắt đào hoa, sống mũi cao, làn da trắng như tuyết. Đặc biệt là đường nét gương mặt kia, Liễu Thiên Kiêu chẳng biết diễn tả sao cho đúng, chỉ nhớ lần đầu gặp mặt, lúc còn là tiểu hài tử, hắn đã thầm nghĩ: "Sợ rằng tiên nữ trong hí khúc cũng không xinh đẹp đến vậy!"

Ngày ấy, Liễu Thiên Kiêu ngượng ngùng chìa ra cây tò he đã nắm trong tay suốt một hồi, mắt long lanh: "Tiểu muội tử, sao muội lại đẹp thế này? Ca ca mời muội ăn tò he, muội cho ca ca hôn một cái được không?"

Ai ngờ Vệ Văn Khang thấy bàn tay đen nhẻm kia chìa tới, lập tức không nhịn được, vung tay cho một bạt tai. Sức lực không nhẹ, bàn tay nhỏ của Liễu Thiên Kiêu lập tức ửng đỏ, cây tò he trong tay cũng rơi bịch xuống đất, dính bụi chẳng thể nhặt lên ăn nữa.

Tự xưng là tiểu bá vương của làng, Liễu Thiên Kiêu đời nào chịu nổi uất ức này. Hắn chẳng cần biết người ta có đẹp hay không nữa, lập tức hét to một tiếng rồi nhào tới. Hai đứa trẻ liền cuộn thành một khối, đánh nhau loạn xạ.