Sáu bảy mươi lượng bạc, trong mắt nhà nông bình thường thì đã là gia sản không nhỏ. Về phần mua cửa hàng, người ta chẳng phải cũng phải gom góp hai ba chục năm mới dám nghĩ tới đó sao?
Thế nhưng Liễu lão đại lại nóng ruột muốn kiếm tiền nhanh. Ca nhi nhà mình đã mười sáu tuổi, vậy mà chưa có nhà tử tế nào tới cầu thân, nghĩ mãi thấy khó hiểu.
Ban đầu còn tức giận, sau lại ngẫm nghĩ, ca nhi nhà mình cần gì phải "gả đi"? Nhà có sẵn, có đất có ruộng vườn, chỉ cần sắm thêm ít sản nghiệp nữa, rồi tìm một nam tử về làm rể, chẳng phải càng hay hơn sao?
Tất nhiên, chịu làm rể thì thường chẳng phải hạng nam tử gì xuất chúng, phần nhiều là loại bất đắc chí, vô tài vô thế. Nhưng ca nhi nhà mình thì khác, có bản lĩnh, biết kiếm tiền, lại giỏi nấu ăn. Chỉ cần tìm người biết nghe lời là được, có tài hay không cũng mặc kệ. Chỉ cần sinh được hài tử, sản nghiệp nắm trong tay Kiêu ca nhi, lại có luật lệ ràng buộc, tên kia liệu có thể làm nên sóng gió gì?
Nếu thật sự không biết điều, thì tới lúc đó dùng tay chân mà dạy dỗ, ca nhi của ông thân thủ chẳng yếu, cũng không sợ bị thiệt.
Tóm lại, Liễu lão đại đã tính toán kỹ càng từ trong ra ngoài, chỉ chờ kiếm thêm ít bạc, mua lấy mảnh sản nghiệp ổn thỏa, rồi ra tay sắm chút lễ hỏi tử tế, tìm cho ca nhi một người vừa nghe lời, vừa xinh xắn, tính tình lại tốt, như vậy thì ông cũng coi như không thẹn với tiểu phụ đã khuất của con mình.
Mà Liễu Thiên Kiêu nào hay biết cha hắn đang âm thầm toan tính. Hắn chỉ chăm chú gắp gan heo xào bóng mỡ, mềm mịn thơm lừng bỏ vào bát cha, miệng lại oán trách: "Hôm nay cái bà Tiền Thúy Hoa lại tới sạp thịt gây chuyện, giống y như con chó điên, thấy người là sủa loạn cả lên."
Liễu lão đại lập tức nhíu mày: "Kệ bà ta, cái nhà ấy xưa giờ chỉ biết chiếm của hời. Lần sau còn dám tới, ta đánh cho Tiền lão nhị một trận."
Nam nhi hảo hán không tranh cãi với nữ nhân, nhưng huynh trưởng dạy dỗ đệ đệ là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Dù cho Tiền lão nhị có khóc trời gào đất, nắm đấm của Liễu lão đại cũng chưa từng lưu tình. Nếu không phải vậy, thì Tiền thị kia nghe tin ông sắp về đã chẳng vội chạy trước một bước.
Liễu Thiên Kiêu nghe vậy thì cười khì khì: "Vẫn là cha là tốt nhất."
Liễu lão đại cũng cười đầy sủng nịch: "Nếu cha mà không tốt, thì còn ai tốt với con?"