Chương 1

Năm Chính Đức thứ mười lăm, kể từ khi đương kim Thánh Thượng thân chinh ra trận, ký kết hòa ước cùng người Hồ, thiên hạ mới dần yên ổn. Những nam nhi chinh chiến nơi sa trường mấy chục năm rốt cuộc cũng được hồi hương, gặp lại thân nhân chắc chắn phải ôm nhau khóc lóc, nước mắt nước mũi chan hòa, mặt mày nhòe nhoẹt.

Nhưng tình cảm vơi rồi, thì chuyện thực tế liền kéo tới. Hồi còn ở trong quân doanh mặc dù khổ, nhưng Đại Càn đất rộng của nhiều, lại bởi chiến sự mà thuế má nặng nề, quốc khố cũng tích trữ được không ít, quân sĩ nơi biên ải mặc dù chẳng được ăn ngon, nhưng ít ra có canh có cháo, bụng chẳng đến nỗi xẹp lép.

Giờ về nhà rồi, lại phải tự lo kế sinh nhai. Chưa thê tử thì phải bỏ một món bạc lớn ra mà cưới hỏi, sinh con đẻ cái, vậy bạc ấy từ đâu ra?

Qua bao năm tháng, ruộng vườn trong nhà đều bị huynh đệ chia sạch, đến bạc vụn cũng đừng mong, cái gì đã vào miệng ai chịu nhả ra? Có người chẳng đoái hoài đến chút tiền giải giáp trong tay binh sĩ, cũng kể là còn chút lương tâm.

May là, ai sống sót bò ra từ biển xác núi xương cũng chẳng phải kẻ lương thiện gì, không chịu chia đất chia tiền? Được thôi! Một nhát đao dính máu chém ngang cửa, xem kẻ nào dám lên tiếng?

Có người tiếc chút lợi lộc ấy, liền rủ nhau lên nha môn cáo kiện. Nhưng quan huyện cũng đâu phải đồ ngốc, nếu đám quân sĩ ấy thật sự có tiền, há lại keo kiệt so đo lặt vặt như thế? Nói trắng ra, chính là bóc lột từng tầng. Đến tay bọn họ mấy đồng bạc chẳng thấm vào đâu, giờ lại không để bọn họ tìm đường sống, dồn ép quá chẳng phải sẽ sinh chuyện? Khi đó ai gánh hậu quả?

Quan phủ còn mắt nhắm mắt mở, dân đen dám nói chi? Chỉ đành ngoan ngoãn đem ruộng đất bạc tiền ra, giữ lấy cái mạng mới là khôn.

Liễu gia ở đầu thôn phía đông làng Thanh Thủy cũng lâm vào cảnh ấy. Liễu lão đại khi sinh ra cũng được cưng chiều, nhưng ngặt nỗi tính tình thật thà, vụng về cục mịch, lại không biết ăn nói. Dưới ông ấy lại có đám đệ muội ai nấy lanh lợi tuấn tú, càng khiến người làm đại ca như ông ấy trông thêm chướng mắt.

Khi tuyển binh năm xưa, cha mẹ dĩ nhiên là người đầu tiên đem ông ấy đẩy ra cửa. Tuổi tác vừa vặn, sao lại không đưa đi?

Kẻ ngốc mà bước chân vào Quỷ Môn Quan, ắt cũng giật mình mà tỉnh. Liễu lão đại từ quân doanh trở về, quả nhiên như lột xác thành người khác. Ánh mắt hung dữ như ác quỷ, ai trông thấy cũng phải lạnh sống lưng. Lúc đám lính thôn Liễu gây chuyện, chính ông ấy là người vung đao dẫn đầu, khiến hai lão thân sinh sợ đến hồn bay phách lạc.