Chương 44: Cấm địa

Những lão thần trung thành với người nắm quyền cũ trong tộc đều đã bị thanh trừng một lượt, làm sao có thể còn có người công nhận lệnh bài được nữa?

Đây chẳng phải là một chuyện hiển nhiên hay sao?

Sắc mặt Thế Bối ngày càng khó coi, không nói một lời nào, ánh mắt đầy vẻ âm u, rồi xoay người nhanh chóng bước ra khỏi căn nhà tranh.

Thấy hắn ta đột ngột rời đi, Tống Thính Diêm cũng không lấy làm lạ. Hắn nhìn Thế Bối quay trở lại căn nhà của mình, rồi đặt bút trong tay xuống, đứng dậy thong thả bước ra ngoài.

Phía xa, những ngọn núi cao trập trùng nối tiếp nhau. Ô Cổ tộc mà họ nhìn thấy, chẳng qua cũng chỉ là một góc nhìn hạn hẹp như "thầy bói xem voi". Những dãy núi đá trải dài tít tắp đều đã bị san phẳng, cả một vùng rừng rậm rộng lớn này đều thuộc về họ.

Ô Cổ tộc sống dựa vào núi, tự cung tự cấp. Sở dĩ bộ tộc này vừa bí ẩn lại vừa khiến người ta khao khát tìm đến là vì có một lời đồn rằng, bên trong Ô Cổ tộc có một kho báu thông thiên. Đó là kho báu do Thần linh ban xuống từ thuở xa xưa, đặc biệt ban tặng cho riêng họ.

Nhưng trên thực tế, đó chẳng qua chỉ là của cải bất nghĩa mà Ô Cổ tộc có được sau khi thôn tính tất cả các bộ lạc xung quanh vào thuở trước.

Trăm năm về trước, dân tình của các bộ lạc này vẫn còn thuần phác, họ thường xuyên qua lại buôn bán với Trung Nguyên, lấy vật đổi bạc, sống trong cảnh vui vẻ hòa thuận. Tiếc thay, mọi thứ giờ đây đã khác xưa nhiều rồi.

Hạ Phù thấy công tử đi ra, bèn từ xa quay trở lại. Vừa nhìn thấy cảnh núi non hùng vĩ trước mắt, hắn không kìm được mà cảm thán: “Nghe đồn Ô Cổ tộc có kho báu tích lũy qua nhiều đời, không biết có thật không ạ?”

Tống Thính Diêm vừa nhìn về phía rặng núi xa xăm, vừa cất bước đi ra ngoài, đoạn nói: “Một nơi chỉ tựa núi gần sông, dù có tự cung tự cấp đến đâu cũng không thể nào xa hoa đến mức này được. Hơn nữa, càng không thể có nhiều người cam tâm tình nguyện ở lại như vậy.”

Nước chảy chỗ trũng, người đi chỗ cao. Đã là con người thì ai cũng sẽ biết cân nhắc thiệt hơn để lựa chọn điều tốt nhất. Cuộc sống trên núi vốn thanh bần, lẽ thường họ sẽ tìm đến chốn phồn hoa để mưu cầu cuộc sống tốt đẹp hơn. Nếu không phải vậy, thì chỉ có thể là nơi này ẩn chứa lợi ích to lớn hơn níu chân họ lại.

Nào có ai lại nỡ từ bỏ một mảnh đất quý giá có thể đào ra cả mỏ vàng chứ?

Hạ Phù thoáng chốc đã hiểu ra. Xem ra lời đồn là thật rồi, thảo nào họ chẳng hề để tâm đến những món quà đáng giá cả tòa thành mà chúng ta mang tới, ngược lại còn đặc biệt coi trọng mấy cuốn y thư. May mà công tử đã chuẩn bị sẵn hai phương án, nếu không thì thật chẳng biết lấy gì ra làm con bài trao đổi nữa.

Hai người họ mới đi được một đoạn không xa thì đã có mấy nữ nhân trong tộc đi về phía này. Trang sức bằng bạc trên người họ rung lên theo mỗi bước đi, tạo ra những tiếng leng keng vô cùng vui tai. Họ đến gần, đặt tay lên trước vai chào hỏi: “Thưa các vị khách quý, đi tiếp về phía trước là Đài Tế Thần của chúng ta, không thể bước vào được đâu ạ.”

Tống Thính Diêm nhìn về phía đài đá tròn rộng lớn mênh mông phía trước, trông như một ngọn núi bị bổ ngang, cách bài trí đều có quy củ, vừa nhìn đã biết là nơi dùng để tế lễ.

Hạ Phù nghe vậy thì kinh ngạc: “Đài Tế Thần của các vị lớn đến thế sao?”

“Chúng ta phải dâng lễ vật lên Thần linh, đương nhiên không thể xem nhẹ được.”

“Nơi này của các vị non xanh nước biếc, chúng ta ở trong phòng mãi cũng thật buồn chán, nên muốn ra gần đây xem một chút. Chỉ là không biết ngoài nơi này ra, còn chỗ nào không được đến nữa không, chúng ta nhất định sẽ tuân thủ.” Tống Thính Diêm ôn tồn nói.

Nữ nhân trong tộc nhìn hắn, hiển nhiên chưa từng gặp vị công tử nào vừa tuấn tú lại vừa dịu dàng như vậy, mặt nàng ta bất giác ửng hồng: “Ngoài việc không được vào núi ra, những nơi khác các vị đều có thể đi. Tốt nhất là nên nói với người trong tộc chúng ta, họ tự khắc sẽ dẫn các vị đi dạo.”

Nói đoạn, vẻ mặt nàng ta trở nên thành kính: “Vùng núi của chúng tôi là cấm địa, bởi vì có Thần linh ngự trị, các vị tuyệt đối không được đến gần.” Nàng ta nhìn thanh đao bên hông Hạ Phù: “Hơn nữa, vũ khí của các vị tuyệt đối không được chĩa vào ngọn núi, nếu không sẽ đắc tội với Thần linh, bị trời giáng phạt đó.”

Ngay cả khi người trong tộc họ dùng cung nỏ cũng chưa bao giờ dám bắn tên về phía ngọn núi, bởi lẽ đó là biểu tượng cho Thần linh của họ.

“Cô nương yên tâm, chúng ta tự khắc sẽ làm theo.”

Trước khi rời đi, nữ nhân kia còn đặc biệt dặn dò thêm: “Ngày mai là Đại lễ tế thần của chúng ta, tất cả mọi người đều phải tham dự, có thể sẽ chăm sóc không được chu đáo, mong các vị lượng thứ. Cũng mong các vị đừng ra khỏi phòng, nếu lỡ chọc giận Thần linh, chúng ta cũng không cứu nổi các vị đâu.”

Nói xong, nàng ta liền dẫn người vội vã rời đi, xem chừng là để chuẩn bị cho buổi tế lễ.

Hạ Phù thấy vậy, liền nhớ tới lời đồn, hỏi: “Công tử, bọn họ tế lễ thật sự dùng người sống sao ạ? Vậy Thường Trì và lão Mạc liệu có còn ở đây không?”

“Ngày mai đi xem sẽ biết.” Hắn thu tầm mắt lại, quay người đi vào trong nhà: “Ngươi bảo hai người họ ngày mai cứ ở yên trong phòng, tránh gây thêm rắc rối.”

“Vâng, thưa công tử.” Hạ Phù vội vàng đi theo: “Công tử, vậy còn chúng ta thì sao ạ?”

Tống Thính Diêm cầm món đồ trang trí mang biểu tượng độc đáo của Ô Cổ tộc trên bàn lên, nói: “Truyền thuyết kể rằng, người Ô Cổ tộc có thể sống đến mấy trăm tuổi, không già không chết, lại thích ăn thịt người. Đây đều là những chuyện khiến người ta phải tò mò đấy.”

Hạ Phù nghe vậy liền hiểu ngay ý của công tử, xem ra ngày mai hắn định xông vào ngọn thần sơn đó một phen rồi.