Lạc Xúc đang nằm trong lương đình, hai bên treo những tấm lụa mỏng, che đi phần nào cảnh tượng bên trong. Thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua, mới có thể nhìn thấy được tình hình trong đình: cổ cầm, hương trầm, tranh thủy mặc treo cao, bình phong che hờ, trông chẳng khác gì phong cách của Trung Nguyên.
Tống Thính Diêm đang đứng trong đình, còn Hạ Phù thì đứng ngay sau lưng hắn.
Phía sau Lạc Xúc là hai vị lão giả đang đứng, trông có vẻ như là vệ sĩ luôn theo sát không rời.
Lạc Xúc mặc một bộ y phục bằng sa đỏ nhiều lớp, càng làm nổi bật lên làn da trắng ngần và vẻ đẹp diễm lệ. Nàng ta một tay chống trán, tay kia thon dài như ngọc đang cầm mấy trang giấy, cụp mắt xem xét. Một lát sau, nàng ta mới đặt chúng xuống, rồi ngước mắt nhìn Tống Thính Diêm với dáng người cao thẳng như ngọc đang đứng ở phía trước, cất tiếng hỏi: “Dám hỏi công tử, tại sao lại chỉ có vỏn vẹn mấy trang giấy thế này?”
“Bài văn này vốn rất dài, xin hãy cho tại hạ thêm thời gian để từ từ viết ra.” Tống Thính Diêm nhẹ nhàng đáp lại, khéo léo như dùng bốn lạng đẩy ngàn cân, phong thái tựa trăng thanh gió mát, khiến người ta không thể nào bắt bẻ được.
Ánh mắt của Lạc Xúc dừng lại trên gương mặt như ngọc của hắn trong giây lát, rồi nàng hỏi: “Sao ccông tử không ngồi xuống trò chuyện một lát?”
Tống Thính Diêm vẫn giữ vẻ bình thản: “Kỳ hạn ba ngày vốn đã ngắn ngủi, thời gian không cho phép tại hạ ngồi lại lâu.”
“Thì ra là vậy. Thời gian đúng là không còn nhiều, nhưng nếu công tử cảm thấy không ổn, ta có thể chờ đợi, không cần phải vội vàng như thế.”
Tống Thính Diêm vẫn giữ thái độ lễ độ, chừng mực, nhẹ nhàng khước từ: “Đa tạ ý tốt của tộc trưởng, chỉ là tổ mẫu của tại hạ không thể chờ đợi được.”
Nghe vậy, Lạc Xúc từ từ đứng dậy, đặt đôi chân trần xuống đất. Mắt cá chân của nàng ta có xăm những hoa văn phức tạp. Tà váy sa đỏ xẻ cao lên tận phía trên đùi, để lộ đôi chân thon dài, mảnh khảnh lúc ẩn lúc hiện khi nàng ta bước đi, khiến cho bất cứ ai nhìn thấy cũng phải tâm thần xao động.
Hạ Phù thấy cảnh này liền lập tức quay mặt đi, sắc mặt hơi ửng đỏ, có phần không dám nhìn thêm.
Đôi mắt đẹp của Lạc Xúc cứ dán chặt vào Tống Thính Diêm. Nàng ta chậm rãi bước đến bên cạnh hắn, đi một vòng quanh người hắn, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới, cẩn thận quan sát từng chi tiết một, từ vòng eo thon, đôi chân dài cho đến gương mặt như ngọc.
Khóe môi nàng ta khẽ nhếch lên, ánh mắt tựa như một chiếc móc câu, lời nói ra cũng toàn là ý tứ quyến rũ: “Công tử Trung Nguyên ai cũng có dáng người cao thẳng như ngọc, dung mạo mê hoặc lòng người như chàng sao?”
Vừa nói, nàng ta vừa đưa bàn tay với những ngón sơn đỏ thắm lên, uyển chuyển như một con rắn linh, định bụng vuốt ve lên l*иg ngực của hắn.
Thế nhưng, Tống Thính Diêm chỉ bình thản mỉm cười, tiện tay gạt đi bàn tay đang muốn chạm vào của Lạc Xúc. Cái cách hắn gạt tay đi hờ hững như thể chỉ đang phủi một chiếc lá rơi trên áo, hoàn toàn chẳng hề để tâm: “Trung Nguyên đất thiêng người tài, người giống như tại hạ đương nhiên là nhiều không kể xiết.”
Trước một tuyệt sắc mỹ nhân như vậy, hắn lại không hề có nửa điểm rung động, cái ý tứ quyến rũ kia hoàn toàn không được hắn để vào mắt.
Yêu Chi không nhịn được mà “chậc” một tiếng, đôi mày nhíu chặt lại.
Ngồi bên cạnh, Lạc Sơ Giảo tức tối giật phắt một nắm cỏ dại dưới chân. Nàng ta đang định bụng chửi thầm vài câu thì lại nghe thấy Yêu Chi ở bên cạnh cứ “chậc chậc” mấy tiếng, vẻ mặt trông khó nói vô cùng.
Nàng ta quay đầu nhìn Yêu Chi, lại phát hiện vẻ mặt của nàng trông còn sốt ruột hơn cả mình. Trong lòng nhất thời phẫn nộ, nàng ta hỏi: “Cô… Lẽ nào cô cũng thích Bộ Từ ca ca của ta sao?!”
Yêu Chi liếc nhìn nàng ta một cái, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Có nhiều người thích hắn lắm à?”
Mặt Lạc Sơ Giảo thoáng đỏ lên, bất giác đã để lộ tâm tư của mình. Nàng ta khẽ ho một tiếng, đáp: “Đó là điều dĩ nhiên, người xuất chúng như rồng giữa loài người như Bộ Từ ca ca thì có được mấy ai chứ?”
Nghe vậy, Yêu Chi chỉ biết thở dài. Nàng quan sát Tống Thính Diêm một cách cực kỳ nghiêm túc, thấy hắn chẳng hề gần gũi nữ sắc chút nào, thật quá sức vô lý, liền lắc đầu nguầy nguậy: “Xem ra thuốc vẫn chưa đủ mạnh.”
Lạc Sơ Giảo không hiểu gì cả, liền buông nắm cỏ dại trong tay ra: “Thuốc gì cơ?”
Yêu Chi nghe vậy nhưng không đáp, đương nhiên là phải giữ bí mật cho Tống Thính Diêm rồi, làm nghề này, nàng vẫn biết quy tắc. Nàng nhìn về phía Lạc Xúc, hỏi: “Nữ nhân này có phải là kiểu mà Tống công tử thích không?”
Sự chú ý của Lạc Sơ Giảo lập tức bị chuyển hướng. Nàng ta nhìn sang với vẻ đầy bất bình: “Làm sao có thể! Bộ Từ ca ca quanh năm lễ Phật, phẩm hạnh đoan chính, sao có thể thích loại người cứ uốn éo như vậy được!”
Quanh năm lễ Phật... Thế chẳng phải là quanh năm thanh tâm quả dục sao?
Yêu Chi chìm vào trầm tư, thầm nghĩ, e là ca này khó chữa đây.