Nàng ta vuốt ve đầu con rắn, rồi chỉ tay về phía chồng sách cổ xếp ngay ngắn trên bàn: “Chỉ là những cuốn y thư này hư hỏng quá nhiều, thật khiến người ta đau lòng.”
Tống Thính Diêm nghe vậy từ từ bước lên, cầm lấy một cuốn y thư trên bàn xem xét kỹ lưỡng. Trong rừng mưa quá ẩm ướt, mực trên sách đã nhòe đi, những cuốn y thư này lại là cổ tịch, vốn đã rất khó bảo quản, hư hỏng khá nhiều, những trang còn đọc rõ được chẳng còn bao nhiêu.
Tống Thính Diêm lật xem vài trang, rồi gấp sách lại đặt về chỗ cũ: “Tộc trưởng không cần phải xót xa, những cuốn sách này tại hạ từ nhỏ đã đọc qua, tất cả đều có thể thuộc nằm lòng, sao chép lại một bản không phải là chuyện khó.”
Lời này quả thực khiến Lạc Xúc có chút bất ngờ: “Không sót một chữ nào sao?”
“Không sót một chữ.” Tống Thính Diêm khẳng định chắc nịch, không chút do dự: “Chỉ cầu tộc trưởng có thể ban cho tại hạ một loại thuốc để cứu tổ mẫu của tại hạ.”
Bà lão đứng sau lưng Lạc Xúc không nhìn ra bao nhiêu tuổi, tuy là nữ nhân nhưng giọng nói lại vô cùng khàn khàn như nam tử: “Ngươi có viết sai đi chăng nữa, chúng ta làm sao mà biết được? Ai biết được ngươi có vì thánh dược của chúng ta mà viết bừa một trận hay không?”
Tống Thính Diêm mỉm cười lắc đầu, đấu khẩu với hắn căn bản không đáng để bận tâm, càng không cần tốn công suy nghĩ, hắn ôn tồn nói: “Những sách khác có lẽ có thể viết bừa, nhưng y thuật thì đều có sự liên thông, chỉ cần kiểm tra qua là biết ngay. Nếu viết bừa, người giỏi y thuật trong tộc sao có thể không nhận ra được chứ?”
Lão nhân kia nghe vậy không nói nữa, hiển nhiên cảm thấy cách này khả thi.
Lạc Xúc rõ ràng hài lòng với câu trả lời này, móng tay sơn đỏ khẽ chỉ về phía Tống Thính Diêm, giọng nói yêu mị cất lên: "Mấy ngày thì xong?"
"Ba ngày là được." Tống Thính Diêm rút ngắn thời gian đến mức tối đa.
Bốn người phía sau đều biến sắc, người phía trước là sốt ruột, còn Thế Bối lại tức giận không dám nói, thời gian này rõ ràng quá ngắn, không phù hợp với suy nghĩ của hắn ta.
Chỉ có Yêu Chi sau khi kinh ngạc thì cảm thấy khá đau đầu, Tống Thính Diêm này lá gan đúng là to hơn trời mà
Đây là đang đùa với hổ, sao có thể không cẩn thận được? Phải cần đến mười ngày nửa tháng mới là ổn thỏa, ít nhất nếu có chuyện gì xảy ra, họ còn có thêm thời gian để xoay xở.
Vậy mà hắn chỉ cần ba ngày!
Quả nhiên, Lạc Xúc nghe vậy cũng cười lên, đôi môi đỏ tươi như máu càng làm nổi bật gương mặt vô cùng diêm dúa lẳиɠ ɭơ của nàng ta: "Vậy thì cho ngươi ba ngày, mong rằng công tử Trung Nguyên đừng làm ta thất vọng."
Yêu Chi nhìn Lạc Xúc như vậy, luôn cảm thấy rất quen thuộc, quỷ dị diêm dúa lẳиɠ ɭơ mà nguy hiểm. Giây tiếp theo, nàng mới nhớ ra quen thuộc ở đâu.
Nàng ta quá giống một con rắn, đang rình rập lượn lờ trong lãnh địa của mình, lè lưỡi rắn nhìn chằm chằm Tống Thính Diêm, như thể đang nhìn một con mồi vừa ý.
Yêu Chi có chút không yên tâm, Lạc Xúc này nhìn qua đã biết không phải người dễ đối phó, lại còn là tộc trưởng của một bộ tộc đáng sợ nhất, đối đầu với nàng ta rõ ràng là rắc rối.
Huống hồ, nếu Lạc Xúc xinh đẹp quyến rũ này mà để ý đến Tống Thính Diêm, đó mới là chuyện đáng sợ nhất!
Tống Thính Diêm hắn không được đâu!
Về phương diện này hắn thật sự không có cách nào cả, không phải nàng không tin tưởng thuốc của sơn môn nhà mình, mà là thuốc cũng cần có liệu trình, đây mới vừa uống thôi mà!
Nữ tử này để ý Hạ Phù hay Thế Bối đều được, thậm chí để ý hai người bọn họ cũng tạm chấp nhận được.
Để ý Tống Thính Diêm thì biết làm sao đây, người này lại còn rất quý giá, chắc chắn không chịu nổi khổ cực hầu hạ người khác đâu.
Hơn nữa, Tống Thính Diêm này có dáng người cao ráo như ngọc, quá thu hút người khác, sinh ra đã quyến rũ như vậy, vai rộng eo thon chân lại dài, đứng ở đó đã toát lên vẻ phong độ thoát tục, chỉ là có cái vẻ ngoài đẹp đẽ này thôi, chứ thực ra không được lắm...
Kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều...
Nếu Lạc Xúc mà biết được, chẳng phải sẽ tức giận đến mức lột da phơi khô bọn họ hết hay sao?
Nàng là một Tư Mệnh, nếu người phàm do nàng quản lý mà bị gϊếŧ vì một lý do không mấy vẻ vang như vậy, thì nàng thật sự mất mặt đến tận nhà lão cây cổ thụ mất.