Chương 22: Lông tròn nhỏ không bằng nhân sâm nhỏ

Bỗng một con phi đao đột ngột bay đến, dây đằng quấn lấy nó.

Trên cây đối diện, một nam nhân nửa tựa vào cây, mặt đeo một chiếc mặt nạ.

“Lại là ngươi à!”

Giả Mạn Mạn nhìn thấy hắn, tâm trạng vui vẻ của nàng bỗng chốc bị phá hỏng.

“Có chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ là thấy các ngươi vui vẻ như vậy, ta lại không vui thôi.” Tương Liễu thay đổi chỉ tay, gọi phi đao quay lại.

“Có ai nói ngươi rất giống một tiểu hài tử không?”

Giả Mạn Mạn vô lực đáp lại một câu.

Nàng dẫn theo tiểu hồ ly từ trên bàn đu dây nhảy xuống.

Tiểu hồ ly tự động che chắn trước mặt nàng.

“Người này yếu ớt như vậy, còn che ở phía trước sao?” Tương Liễu nhìn nam tử trước mắt, tự cho là mình đúng, làm sao hắn có thể giống tiểu hài tử được?

“Đó là việc hắn muốn làm, không giống một số người không có việc gì làm lại đi kiếm chuyện.”

Giả Mạn Mạn lại đâm một câu vào hắn.

“Ngươi không sợ ta gϊếŧ ngươi sao?”

Tương Liễu thưởng thức thanh đao trong tay.

“Vậy ngươi thử xem!”

Giả Mạn Mạn chuẩn bị mang tiểu hồ ly rời đi.

Tuy nhiên, Tương Liễu không thật sự muốn gây sự. “Ngươi giúp ta tìm một con sủng vật mà nàng ta sẽ thích, giá ngươi tự ra đi.”

“Nàng? Mân Tiểu Lục?”

“Đúng vậy.” Tương Liễu thu lại phi đao. Hắn dường như đã quên ngay từ đầu đã ném đao về phía người khác, giờ lại muốn nhờ người giúp đỡ.

Hơn nữa, hắn vẫn giữ bộ dáng ngạo mạn đó.

Giả Mạn Mạn nhớ rằng Tương Liễu, dù cho lớn mạnh thế nào, chắc hẳn cũng không thiếu tiền bạc.

“Sủng vật đó không dễ tìm đâu, sao ngươi không tự mình đi tìm?”

“Ta không có thời gian!”

Chủ yếu là gần đây công việc bận rộn, ngựa cũng không có, hắn lại không thể tự mình đi lấy.

Thấy Giả Mạn Mạn đang chơi vui vẻ, Tương Liễu nghĩ nhân tiện để nàng đi tìm giúp hắn.

Tiểu nhân sâm vừa nghe vậy, lập tức nhảy xuống chui vào đất.

Mặc dù nó không thích nữ nhân này, nhưng cũng không muốn bị đem tặng cho người khác.

Tiểu nhân sâm vừa cựa quậy, liền bị Tương Liễu để ý.

Chỉ trong chớp mắt, hắn đã lao tới và bắt được tiểu nhân sâm trong tay.

“Đây là thứ gì vậy?”

Tương Liễu nhìn chằm chằm vào tiểu nhân sâm bụng to, đang khóc rấm rứt trong tay mình.

“Đây là con trai ta.” Giả Mạn Mạn thuận miệng đáp, không chút để ý.

“Nương ơi, cứu con với!” Tiểu nhân sâm kêu gào, cảm giác như đại ma đầu này sắp bóp chết mình.

“Thôi được, ta giúp ngươi tìm!”

Cuối cùng, không rõ sao mà mọi chuyện lại kết thúc bằng cảnh ba người cùng tiểu nhân sâm tụ họp bên hồ nước tiếp tục nướng thịt.

Giả Mạn Mạn đã ăn no, Đồ Sơn Cảnh cũng không khác mấy.

Giờ chỉ còn Tương Liễu đang tự mình thưởng thức phần thịt nướng.

“Thịt các ngươi nướng có vị khác hẳn!”

“Đương nhiên rồi,” Giả Mạn Mạn đáp, “gia vị đều là ta tự điều chế.”

Ăn no bụng, rắn chín đầu tâm trạng thoải mái hẳn, không còn vẻ hùng hổ muốn đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ như ban đầu.

“Ngươi mau chóng tìm, tìm được thì đem tặng cho nàng.”

“Bao nhiêu tiền?”

Giả Mạn Mạn không định làm không công, liền thẳng thắn hỏi.

“Ngươi cứ ra giá.” Tương Liễu vừa nói vừa uống một ngụm rượu mang theo.

“Một vạn lượng vàng.”

“Tạm thời ta không có nhiều như vậy.” Quân lương của quân Thần Vinh còn chưa đủ, toàn bộ đều là hắn tự bỏ tiền túi ra lo liệu.

“Vậy trả góp đi.”

Tương Liễu nghe vậy, mặt lộ vẻ không hiểu. Giả Mạn Mạn liền cẩn thận giải thích ý tứ “trả góp” cho hắn.

Sau một hồi thương lượng, cuối cùng cả hai đều đồng ý.

Tiểu nhân sâm đã ngủ say trên vạt áo của Đồ Sơn Cảnh.

Sau khi nguy cơ qua đi, đứa trẻ này lại lộ vẻ không sợ trời không sợ đất.



Tại Hồi Xuân Đường, Lão Mộc nhìn thấy Tiểu Lục dẫn theo một vật nhỏ màu trắng thì không khỏi ngạc nhiên:

“Đây là ngươi tìm được ở đâu thế?”

Lông tròn, nghe người ta gọi mình là “vật nhỏ”, cực kỳ không vui. Nó liền bay phốc một cái, mổ một cú ngay giữa trán Lão Mộc.

“Ái da, cái này…”

Lão Mộc sờ lên trán, thấy tay mình dính máu, lập tức nổi giận, liền đuổi theo lông tròn để đánh.

Nhưng tiếc rằng, con chim béo này bay nhanh như chớp, khiến ông chẳng làm được gì.

Mân Tiểu Lục thật ra cũng không mấy ưa con chim béo này, nó phiền phức y như chủ nhân của nó.

Nếu không phải Lão Mộc bận để ý đến đám thảo dược, ông đã sớm quăng con chim này ra sân rồi. Đôi chân của ông vốn đã không khỏe, nên không chịu nổi những phiền toái không đáng.

Xâu đi ngang qua, tay thu gom thảo dược, tiện miệng hỏi:

“Ngày mai là ngày trước hôn lễ, Mặt Rỗ cứ qua đấy như vậy thật không vấn đề gì chứ?”

Những ngày gần đây, Mặt Rỗ tỏ ra rất tận tâm, liên tục đến giúp mổ heo, bán thịt heo.

“Chẳng mấy chốc sẽ là người một nhà, còn mấy chuyện khác thì chỉ là chi tiết nhỏ nhặt thôi.” Tiểu Lục vừa nói vừa nhẩn nha cắn hạt dưa, thong thả bước ra khỏi nhà.

Con chim béo liền bay phốc một cái, đậu lên vai nàng ta.