Chương 12: Cùng rắn chín đầu giằng co

Lời của lão thụ yêu không hẳn là dối trá.

Giả Mạn Mạn gật đầu, khẽ phẩy tay, những dòng linh khí lập tức tụ lại thành một khối nhỏ màu xanh lục.

Lão thụ yêu nhận lấy, mắt cười đến híp lại, không giấu được vẻ mãn nguyện.

“Thật tốt, rất tốt! Quả là linh khí thuần khiết!”

Ông vội vàng quay về xử lý khối linh khí, tận hưởng sự bổ sung tràn đầy lực sinh mệnh, thậm chí còn cảm thấy như mình trẻ ra 50 tuổi.



Trong khi đó, tiểu hồ ly nằm trong tay áo Giả Mạn Mạn, im lặng không nói lời nào. Hắn có chút không vui, nhưng cũng không dám lên tiếng phản đối ân nhân. Trong lòng chỉ âm thầm lo lắng, nàng lại vì chuyện nhỏ mà hao tổn linh khí quý giá.

Giả Mạn Mạn biết mình không có tiền, mặc dù không đến mức đói khát, nhưng nàng vẫn cảm thấy bất an. Cảm giác thiếu thốn khiến nàng không thoải mái.

Dù không chết đói, nhưng nàng vẫn muốn tìm chút thảo dược để đổi lấy tiền.

Trong núi, Giả Mạn Mạn bảo tiểu hồ ly đi chơi, còn bản thân vội vã tìm kiếm thảo dược.

Đồ Sơn Cảnh cũng biến thành hình người và đi tìm thảo dược. Hắn không hiểu tại sao Giả Mạn Mạn lại vội vã như vậy, nhưng hắn sẽ giúp nàng.

Trong núi có rất nhiều thảo dược. Đồ Sơn Cảnh thu thập không ít, khi hắn cầm cuốc đào lên thì chợt nhìn thấy một bóng người ngồi trên cành cây khô ở xa, mặt đeo mặt nạ.

Sao hắn lại ở đây?

Đồ Sơn Cảnh thử kiểm tra linh lực của mình, nhưng lúc này hắn chưa hồi phục hoàn toàn. Một đoàn linh khí trắng như tuyết lao qua, lập tức biến thành một đám khói đen.

Tương Liễu vỗ vỗ tay, cười nói: “Như thế nào, ngươi định dùng cái này gϊếŧ ta sao?”

Đồ Sơn Cảnh nhìn hắn, không nói gì.

“Không ngờ mạng của ngươi còn lớn như vậy.”

Ngày đó ở trấn Thanh Thuỷ, Tương Liễu cũng đã nhìn thấy hắn, thực lực của hắn không tồi, những Thần tộc hoặc Yêu tộc ngụy trang mà hắn đều có thể dễ dàng nhìn thấu.

Tưởng rằng hắn sẽ chết, không ngờ lại bị cái kỳ quái tiểu cô nương cứu sống.

“Vậy Tiểu Lục cũng là các ngươi cứu phải không?”

Đồ Sơn Cảnh vẫn im lặng nhìn hắn, không đáp lời.

“Sao vậy, hay là ngươi là người câm?”

“Ai, các ngươi ở đây làm gì vậy?”

Giả Mạn Mạn vừa thu thập thảo dược vừa đuổi theo con tê tê, không ngờ lại thấy được rắn chín đầu và tiểu hồ ly ở đó.

Nàng lo lắng nhất là tiểu hồ ly gặp nguy hiểm.

Rắn cũng có thể ăn hồ ly mà.

Chưa kể hắn còn có chín đầu.

Tuy nhiên, con rắn chín đầu này quả thật rất đáng giá.

Tương Liễu chú ý đến ánh mắt của tiểu cô nương nhìn mình, trong đó có một tia sáng, thật ra hắn có chút tò mò về nàng.

Nàng đã thoát khỏi tay hắn nhiều lần, từ trước đến nay đây là lần đầu tiên có chuyện như vậy xảy ra.

“Các ngươi đang làm gì? Sao không trả lời ta?”

Đồ Sơn Cảnh còn đang suy nghĩ phải trả lời như thế nào, thì đã bị dây đằng cuốn lấy, chỉ trong chốc lát đã đến bên cạnh Giả Mạn Mạn.

Cả hai đều không kịp phản ứng.

“Tìm các ngươi tính sổ?” Rắn chín đầu lạnh lùng hỏi.

“Tính cái gì? Chúng ta có làm gì đâu.”

Giả Mạn Mạn đứng chắn trước tiểu hồ ly, chuẩn bị sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Đồ Sơn Cảnh cảm nhận được sự ấm áp từ hành động này, lòng hắn tràn đầy cảm động, nàng đã làm cho hắn cảm động bốn lần.

Cuộc đời này của hắn không có gì có thể báo đáp, giờ đây chỉ có thể bảo vệ nàng, để nàng an toàn.

Giả Mạn Mạn nắm chặt tay hắn không để hắn hành động vội vàng.

“Rắn chín đầu Tương Liễu, ngươi đem một cô nương nhỏ bé đánh đến vô cùng thê thảm, lí do của ngươi là gì? Cô nương ấy không làm gì ngươi, ngươi lại tàn nhẫn gϊếŧ hại thú cưng của nàng… Ngươi chẳng lẽ không nên trả lại cho nàng một công bằng?”

Giả Mạn Mạn nhớ lại lần trước Phỉ Phỉ bị con rắn chín đầu này chém thành hai nửa, là một con yêu thú dễ thương của tiểu cô nương.

“Thú cưỡi trên lưng của ngươi còn ăn thịt thú cưng của tiểu cô nương kia, có phải quá đáng lắm rồi không?”

Giả Mạn Mạn thực ra cũng không chắc chắn liệu con vật nhỏ đó có phải là thú cưng của Tiểu Lục hay không, nhưng rõ ràng là nó đã chết, điều đó không thể phủ nhận.

Tương Liễu thực ra đã quên chuyện hôm đó, vì mỗi ngày hắn đều tự mình đi săn. Việc ăn con “phỉ phỉ” cũng không phải là điều gì quá to tát đối với hắn.

Nhưng sao bây giờ, trong mắt tiểu cô nương, hắn lại trở thành kẻ tội ác tày trời, giống như một tên ma đầu?