Chương 24

Kim Xán Xán tưởng chú Tống bị người máy xe tải đáng sợ đó dọa cho sợ hãi, liền vội vàng an ủi ông ta: “Chú Tống đừng kích động, tuy những người máy này trông rất hung ác, nhưng trước đây cũng có nhiều đội Dũng Giả đã đánh bại chúng và vượt qua ải rồi mà! Chúng ta chỉ cần tập hợp đủ đồng đội, đến lúc đó tất cả mọi người cùng đánh một mình nó, sao mà không thắng cho được, ơ!”

Lời an ủi của Kim Xán Xán còn chưa dứt thì đã bị chú Tống hất tay gạt sang một bên, suýt nữa thì đập vào tường.

“Con nhóc này mở mắt nói dối hả! Con robot đó dễ dàng gϊếŧ chết hơn bốn mươi người như thế, chúng ta phải tập hợp bao nhiêu người mới có thể đánh bại được nó? Đừng có khinh thường tao già không hiểu trò chơi là như thế nào, tao cũng biết là hơn bốn mươi người đó hợp lại đánh nó, mà giá trị sinh mệnh của nó cũng chỉ giảm có 12 điểm thôi!”

“Tao có 78 điểm sinh mệnh thôi, tao lấy gì mà đánh với nó chứ? Cái trò chơi chết tiệt này chính là âm mưu của bọn người ngoài hành tinh! Chúng chỉ muốn chúng ta chết một cách thảm hại! Chúng chỉ không muốn chúng ta sống mà thôi!”

Chú Tống gầm lên giận dữ như muốn phát tiết mọi cảm xúc. Thậm chí ông ta còn trừng mắt nhìn Kim Xán Xán, đợi xem cô còn có thể nói ra lời lừa dối nào nữa.

Tuy nhiên, Kim Xán Xán hoàn toàn không an ủi ông ta nữa, vẻ mặt vừa rồi còn đầy quan tâm giờ trở nên lạnh băng, thậm chí có chút châm biếm: “Người ngoài hành tinh vốn dĩ tàn nhẫn như vậy mà, từ khi bọn họ giáng xuống Trái Đất chú lẽ ra đã phải biết rồi chứ. Công nghệ của bọn họ phát triển hơn chúng ta, sức mạnh cũng lớn hơn chúng ta, thậm chí chỉ cần động ngón tay là có thể tiêu diệt toàn bộ chúng ta. Một tồn tại mạnh mẽ và đáng sợ như vậy, chú còn mong bọn họ coi chúng ta như bảo bối mà cưng chiều sao?”

“Chú có đi cưng chiều hay thờ phụng một con kiến mà chú có thể tùy tay bóp chết không?”

“Hơn nữa, ai ép chú vào trò chơi sao? Tất cả Dũng Giả của trò chơi Dũng Sĩ Toàn Cầu đều tự nguyện tham gia, thậm chí cách đây một tháng rưỡi, quốc gia còn vì sự an toàn của chúng ta mà không cho phép chúng ta tham gia.”

“Bây giờ chú mang theo mục đích của mình mà vào thì nên có ý thức rằng có thể sẽ không bao giờ quay về Trái Đất được nữa. Chú ơi, chú cũng ngoài bốn mươi rồi, trong lòng chú không tự biết mình có bản lĩnh hay năng lực để tham gia trò chơi hay không sao?”